Tạ Hàn Dật dùng lòng bàn tay khẽ vuốt cằm cậu một chút rồi buông ra: “Ngồi đi.”
Dứt lời, anh đứng dậy bước vào bếp, cầm nửa quả chanh cắt dở lên, liếc nhìn kỹ thuật dao xiêu vẹo của Tống Khâm Dương bằng ánh mắt có phần ghét bỏ, sau đó cắt lại, từng lát đều đều, dày mỏng vừa vặn.
“Dạ dày không tốt mà còn đòi uống nước chanh.”
Vừa đảo mật ong vào ly, Tạ Hàn Dật vừa thấp giọng lẩm bẩm.
Là em pha cho anh đấy. Tống Khâm Dương nhìn bóng lưng anh, khóe miệng cong lên, nhưng vẫn không nói ra mấy lời ấy.
Thực ra có những lúc Tạ Hàn Dật rất dịu dàng với cậu, hơn nữa sự dịu dàng đó chỉ riêng một mình cậu được thấy.
Trong lòng bỗng hiện lên một ý nghĩ hơi ngốc nghếch, cú đụng xe này thật ra cũng đáng, nghĩ xong lại lập tức lắc lắc đầu.
Tạ Hàn Dật chỉ mặc đại một chiếc áo choàng tắm dài, nhưng lại càng làm nổi bật dáng người cao gầy. Tóc còn chưa sấy khô, đuôi tóc vẫn nhỏ giọt ướt.
Tống Khâm Dương rất muốn hỏi vì sao anh vừa về đã đi tắm ngay, nhưng nhớ tới chuyện giằng co sáng sớm thì lại cố nặn ra một nụ cười gượng.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play