Tống Khâm Dương vo viên tờ chi phiếu kia, ấn mạnh vào ngực đối phương, vừa bực vừa tức nói:
“Anh đúng là bệnh cũng không nhẹ.”
Tạ Hàn Dật bị mắng một câu như vậy, khóe môi vẫn không hạ xuống. Anh cũng cảm thấy mình thật sự là có bệnh, thế mà chỉ vì một nụ hôn không được đáp lại, ngực trống rỗng lại bỗng được thứ xúc cảm mềm mại nào đó lấp đầy.
Mang theo cảm giác kỳ quái ấy, anh đi làm bữa sáng. Tống Khâm Dương thì bận rộn trêu mèo, lại chơi đùa với Tiểu Bánh nửa ngày, cho đến khi nghe Tạ Hàn Dật gọi ra ăn cơm.
Trên bàn bày không ít món cậu thích, bữa sáng xa hoa bất thường khiến nét mặt Tống Khâm Dương khựng lại. Cậu cảm thấy loại cảnh tượng ấm áp thường nhật này vốn không nên xuất hiện giữa mình và Tạ Hàn Dật. Nhưng trong sự mơ hồ, bọn họ vẫn phải sống chung thêm một thời gian.
Có người nhớ kỹ sở thích của cậu, ở phương diện nào đó thậm chí còn “chăm sóc” cậu như vậy… cảm giác ấy thật sự rất tốt sao? Cậu không thể phủ nhận, nhưng ngay từ đầu, mối quan hệ của họ vốn đã chẳng bình thường, tự nhiên cũng không thể tiến triển theo một hướng khác.
Phải luôn giữ cho mình tỉnh táo. Nghĩ vậy, Tống Khâm Dương ngồi xuống bàn cơm, vẫn không nói chuyện với đối phương.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT