Rời khách sạn, tâm tình hai người đã bình ổn hơn nhiều. Tống Khâm Dương cảm nhận được ánh mắt lễ tân dõi theo bọn họ, lúc này mới chậm rãi thấy mặt mình nóng bừng lên.
Ra ngoài mới phát hiện trời lất phất mưa, cả không gian một màu xám xịt. Từ đây đến chỗ đỗ xe còn mấy bước nữa. Tống Khâm Dương nghĩ bụng thôi thì cứ dầm mưa mà đi, nhưng Tạ Hàn Dật đã kéo cậu lại.
“Anh đi lấy ô.” giọng anh vẫn mang theo chút lạnh lẽo vừa rồi, thái độ kiên quyết.
Nói xong, anh một mình bước vào màn mưa, đi đến xe lấy dù.
Những hạt mưa nặng trĩu rơi lộp bộp trên mặt, trên vai anh. Trong thoáng chốc, anh như thấy lại lần thi cuối năm ấy. Sau khi ra khỏi phòng thi, Tống Khâm Dương vừa đi vừa líu lo phân tích đề, đến cửa trường thì phát hiện trời đổ mưa to.
“Tạ Trầm, cậu về kiểu gì? Có mang dù không?”
“Đạp xe, không mang.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play