Buổi sáng, lúc Tống Khâm Dương vừa bước ra khỏi phòng, cậu đã ngửi thấy trong không khí phảng phất một mùi hương mơ hồ. Càng tiến gần phòng bếp, mùi ấy càng rõ ràng hơn như thể vừa mới nướng xong bánh kem, quyện cùng vị ngọt của caramel, khiến cậu lập tức cảm thấy hơi đói bụng.
Thấy bóng dáng Tạ Hàn Dật trong phòng bếp, cậu nhớ lại hôm qua hai người cũng chẳng mấy vui vẻ khi nói chuyện, liền khựng bước. May mà phòng bếp đủ rộng, cậu coi đối phương như không khí, giữ khoảng cách, lướt qua hắn rồi yên lặng mang phần yến mạch ăn liền của mình đi ra ngoài.
Nào ngờ mới ăn được hai thìa, Tạ Hàn Dật đã trực tiếp bước tới, bưng phần yến mạch của cậu đi, đặt trước mặt một cái đĩa, lời ít ý nhiều:
“Ăn cái này đi.”
Tống Khâm Dương nhìn chiếc bánh tổ ong vàng ươm, xốp giòn và bên cạnh là một quả trứng ốp la tròn trịa, bất ngờ ngước nhìn hắn một cái.
Tạ Hàn Dật vẫn giữ vẻ mặt không biểu cảm, giọng hơi mất tự nhiên:
“Ngày hôm qua anh không nên nói như thế. Anh thừa nhận, em đối với Tạ Trầm tình cảm kiên định không thay đổi, tình sâu hơn vàng đá.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play