Cuối năm, Phương Thời Miễn được thăng từ thực tập sinh lên cảnh sát cấp hai, là người thăng tiến nhanh nhất trong lứa tốt nghiệp cùng khóa. Một phần do thành tích xuất sắc, phần khác là vì năm đó đồn công an mà cậu chọn chỉ tuyển đúng một lính mới, nên các danh hiệu và khen thưởng gần như đều về tay cậu.
Mấy người bạn cùng phòng năm xưa nghe tin thì gào khóc đấm ngực trong group chat, quyết định lần họp mặt sau nhất định phải nói cậu bao một trận ra trò.
Sau khi vấn đề ở khu phố lao động được giải quyết, đồn của Phương Thời Miễn cũng yên ổn hơn hẳn. Thống kê quý cho thấy số lượng vụ việc giảm gần một nửa.
Nhưng chưa kịp nghỉ ngơi được bao lâu, cậu đã bị điều tạm sang Sở Công an khu công nghệ cao ở Hải thị. Công việc không phải chạy hiện trường, đa phần là xử lý hồ sơ, thỉnh thoảng mới ra ngoài nhận văn bản hay xin chữ ký lãnh đạo, công việc không quá bận cũng chẳng thảnh thơi.
Ở đó, cậu tình cờ gặp Hoắc Nhạc vài lần. Hôm đó cậu định lên tầng ba tìm lãnh đạo lấy tài liệu, cửa văn phòng không đóng, vừa bước tới định gõ cửa theo phép thì ngẩng đầu nhìn vào, thấy ngay người bên trong chính là Hoắc Nhạc.
Trong phòng chỉ có một mình anh, đang đứng bên bàn cúi đầu xem chồng tài liệu đã được sắp gọn.
“Cậu tìm Lưu Duy à?” Hoắc Nhạc gõ xấp tài liệu xuống bàn, ngón trỏ chỉnh ngay mép giấy, không ngẩng đầu, giọng bình thản, “Ông ấy dẫn người đi lấy đồ rồi, ngồi chờ một lát đi.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT