Hôm sau đi làm, vừa mới kết thúc buổi quay hình, Phương Thời Miễn liền nghe tin về ông lão ngốc nghếch kia đã mất rồi.
Đêm qua có cư dân báo cảnh sát, nói nhà ông có mùi hôi rất nồng. Mọi người phá cửa vào thì thấy ông nằm chết trên giường, đôi chân đã thối rữa bị chuột gặm đến trơ thịt. Trên gối vẫn còn vệt nước mắt khô.
Thì ra con trai ông vì mưu sinh, không thể chờ mãi khoản trợ cấp, đành về quê tìm họ hàng nhờ trông nom còn mình thì lên thành phố xin làm nhân viên thử thuốc.
Người giúp việc cũng là một bà lão, thấy ông có thể tự lo vài việc nên tranh thủ nghỉ hè về quê dẫn cháu lên thành phố chơi cho biết. Nhưng dọc đường trì hoãn, đứa nhỏ lại quấy khóc đòi về, họ lỡ mất chuyến xe, kéo dài mười ngày. Mà ông cụ bị tiểu đường, thuốc uống hết, không có gì ăn, cuối cùng… chết đói.
Bi kịch nhân gian luôn đến như một cơn mưa lớn ầm ĩ mà bất ngờ, kết thúc lại âm thầm lặng lẽ.
Chỉ còn những vệt ẩm ướt lê thê không dứt.
Phương Thời Miễn còn chưa kịp tiêu hóa nỗi buồn này, thì đồng sự đã vội nói: “Có đứa nhỏ báo cảnh sát, nói bị bạo hành gia đình.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT