Chặn số, không trả lời tin nhắn… Phương Thời Miễn, em xem anh là thứ rác rưởi gì vậy? Em nói không cần nữa là dứt khoát vứt bỏ?” Chúc Trạch nói những lời này gần như mang theo phẫn hận, xen lẫn oán trách chẳng thể lộ ra.
Phương Thời Miễn không đáp. Chúc Trạch lại mở miệng: “Có phải em nghe được gì rồi? Có hiểu lầm gì đó mà không nói ra, liền tự mình kết án tử cho anh sao? Anh biết gần đây chú Phương có đến tìm em, có phải em lại bị đánh? Sau đó em cắt đứt liên lạc với anh. Chắc chắn có người trước mặt em nói về anh, phải không?”
Phương Thời Miễn cúi đầu, im lặng một lúc, rồi nói: “Thật sự không liên quan đến anh sao?”
Câu này, cậu không nhìn Chúc Trạch khi nói, muốn để lại cho cả hai một chút thể diện cuối cùng. Nhưng lại khiến Chúc Trạch hiểu lầm thành cậu không chắc chắn, đang chột dạ.
Chúc Trạch bất ngờ tiến lên, ôm lấy vai Phương Thời Miễn: “Thời Miễn, trong lòng em, anh chính là loại người đó sao? Có phải Hoắc Trọng Sơn đã nói gì với em?”
Phương Thời Miễn khẽ thở dài, mệt mỏi đến cực độ. Cậu thật sự không thích tranh luận, càng luôn cố tránh để không phải đối mặt với tình huống này. Cậu rất sợ phát sinh xung đột với người mình quen thuộc, vì điều đó sẽ khiến cậu rơi vào vòng luẩn quẩn của tự trách và sụp đổ.
Người này từng có một đoạn thời gian mang lại cho cậu sự ấm áp.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT