Phòng để quần áo giống như mang nguyên một cửa hàng thời trang thu nhỏ đặt vào trong nhà, quần áo thường ngày, trang phục công sở được phân loại rõ ràng, từng món phụ kiện cũng có khu riêng biệt. Vì hôm qua xảy ra quá nhiều việc ngoài ý muốn, Hoắc Trọng Sơn vẫn chưa kịp cho người đem quần áo của Phương Thời Miễn lên. Hắn nhìn cậu, có chút muốn để cậu mặc tạm đồ của mình.
Nhưng hình thể hai người có hơi chênh lệch. Hoắc Trọng Sơn cao một mét chín, Phương Thời Miễn còn kém một phân mới tới mét tám. Có điều Phương Thời Miễn mới mười tám tuổi, chăm sóc thân thể tốt, chắc chắn sẽ cao thêm, sau này còn cơ hội.
Trang phục đã được trợ lý đời sống chuẩn bị sẵn, phối hợp theo lịch trình hôm nay.
Hoắc Trọng Sơn mặc xong quần áo, tiện tay cầm cà vạt lên đeo. Phương Thời Miễn lúc đó còn đang ở cửa thang máy, nhận quần áo người hầu đưa lên, vui vẻ quay lại. Nhìn thấy Hoắc Trọng Sơn thắt cà vạt xong, nụ cười trên mặt lập tức biến mất.
Thiếu niên xinh đẹp, khí chất thanh tú, ôm cả một đống quần áo trong tay, một mình lẩm bẩm gì đó, trông đáng yêu đến cực điểm.
Hoắc Trọng Sơn nhìn cậu một lát, tháo cà vạt xuống ném sang một bên, nét mặt bình tĩnh: “Cái này xấu quá, Thời Miễn giúp anh chọn một cái đi.”
Đôi mắt Phương Thời Miễn lập tức sáng lên. Cậu chạy đến chỗ để cà vạt, cẩn thận chọn lấy một chiếc màu đỏ sậm có thêu hoa văn, rồi chạy lại đưa cho Hoắc Trọng Sơn ánh mắt đầy mong chờ.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT