Phương Thời Miễn ngẩng đầu, nước mắt trên má còn chưa kịp khô.
Cậu thấy Hoắc Tuấn với nụ cười nửa miệng quen thuộc. Hóa ra người Hoắc gia lại sống ở toà Sáu.
“Tội nghiệp quá.” Hoắc Tuấn nhìn chằm chằm Phương Thời Miễn, đôi mắt đen láy ẩn chứa dục vọng kín đáo. Anh nở nụ cười nhã nhặn, dáng vẻ như một quý ông: “Lại gặp rồi, cậu Phương.”
Ít ra là người quen. Phương Thời Miễn khẽ thở phào.
Ban đầu cậu không cảm thấy hành lang quá tối, nhưng ánh sáng trong phòng quá sáng, làm nổi bật hai bên hành lang sâu hun hút, âm u như vực thẳm. Phương Thời Miễn không cưỡng lại được bản năng tìm an toàn tránh nguy hiểm, cậu cẩn thận tránh các hoa văn trên thảm, theo Hoắc Tuấn bước vào trong.
Căn phòng rất rộng, bước vào là phòng khách. Khu vực sâu hơn bị rèm đen che lại, dường như có bậc thang dẫn xuống dưới, không rõ dùng vào việc gì.
Trong phòng khách, Hoắc Trọng Sơn ung dung tự tại ngồi trên chiếc sofa đơn ở vị trí chủ tọa, tay cầm tập tài liệu đang lật xem. Cạnh bàn trà, ấm nước nóng còn non nửa.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play