Tuần Dữu tự nhủ, cô sẽ không vì một tấm ảnh mà vội nghi ngờ Kỳ Ngạn. Thế nhưng khoảnh khắc nhìn thấy bức ảnh ấy, không hiểu sao lòng cô bỗng chùng xuống một cách khó hiểu.
Cô ổn định lại tâm trí rồi mới trả lời Vương Kinh Kinh.
[Có mỗi tấm ảnh thôi mà, Kinh Kinh sao cậu làm quá lên vậy. Kỳ Ngạn với Vân Khả trong sáng lắm, họ là anh em thân thiết lớn lên cùng nhau. Anh em chụp chung bức ảnh thôi mà, có gì to tát đâu.]
Vương Kinh Kinh đáp lại liên tiếp: [Dữu Dữu, cậu thật sự nghĩ họ chỉ là anh em sao? Cậu đừng quên, giữa họ không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào cả. Hơn nữa, cậu quên rồi sao? Hôm nay là sinh nhật cậu đấy! Dữu Dữu này, Kỳ Ngạn đã liên lạc với cậu chưa? Cậu ấy là bạn trai cậu cơ mà, sao có thể không đón sinh nhật cùng cậu!"
Không đợi Tuần Dữu trả lời, tin nhắn của Vương Kinh Kinh lại tới dồn dập.
[Dữu Dữu à, mình nói những lời này đều là vì tốt cho cậu. Khương Vân Khả khác những cô gái khác lắm. Cô ấy xinh đẹp không kém cậu đâu lại còn sở hữu phong cách đang hot nhất, thu hút nhất hiện giờ. Quan trọng cô ấy học giỏi, có vô vàn điều để nói chuyện cùng Kỳ Ngạn, thời gian họ ở bên nhau còn nhiều hơn cả người bạn gái chính thức là cậu đấy. Cho nên, cậu nhất định phải ghi nhớ trong lòng, nghìn vạn lần đừng lơ là cảnh giác!]
"Cậu chắc biết mà đúng không? Từ hồi cấp Ba, ai cũng nói hai người họ rất xứng đôi. Ngoại hình nổi bật, đều là học bá, lại còn là thanh mai trúc mã...]
Đúng vậy, nếu là ngày thường, Tuần Dữu hoàn toàn không bận tâm đến bức ảnh này, lại càng không để tâm đến những lời nói thừa thãi của Vương Kinh Kinh. Trong suốt ba năm cô theo đuổi Kỳ Ngạn, Khương Vân Khả xuất hiện rất thường xuyên, nhưng từ đầu đến cuối, Tuần Dữu chưa bao giờ xem cô ấy là tình địch của mình.
Như lời cô nói với Vương Kinh Kinh, Khương Vân Khả chẳng qua chỉ là em gái Kỳ Ngạn thôi. Ngay cả khi không có quan hệ huyết thống, thì cũng chỉ là em gái. Kỳ Ngạn và Khương Vân Khả đều tự miệng thừa nhận!
Khương Vân Khả và Kỳ Ngạn lớn lên cùng nhau, nếu có tình cảm nam nữ thì sao lại chờ đến bây giờ? Không phải thanh mai trúc mã nào rồi cũng ở bên nhau. Ví như cô và Vương Kinh Kinh, chẳng phải đã thành một cặp oan gia đấy sao?
Vậy thì, Kỳ Ngạn sao có thể yêu Khương Vân Khả được?
Họ là anh em, là bạn bè nhưng tuyệt đối không phải tình nhân.
Nhưng hôm nay khác ngày thường.
Tuần Dữu vô thức cắn môi, đây là thói quen nhỏ của cô khi hoảng hốt, lo lắng. Cho đến khi môi truyền đến đau nhói nhỏ, Tuần Dữu mới sực tỉnh.
[Kinh Kinh, mình biết cậu tốt với mình. Nhưng cậu yên tâm, mình với Kỳ Ngạn tốt lắm, cậu ấy vừa gọi điện cho mình rồi, cố tình giải thích lý do vắng mặt hôm nay và xin lỗi mình rồi. Cậu ấy đến muộn vì đang chuẩn bị quà sinh nhật cho mình đấy. Ai nha, thôi không nói với cậu nữa. Chuông cửa reo rồi, chắc chắn là Kỳ Ngạn đến rồi.]
Dừng lại một lát, Tuần Dữu mới bực bội trả lời tin nhắn của Vương Kinh Kinh. Cô nhất quyết không để Vương Kinh Kinh thấy mình trở thành trò cười!
Chỉ là...
Tuần Dữu thoát khỏi giao diện trò chuyện với Vương Kinh Kinh, ánh mắt không tự chủ được nhìn lên đoạn hội thoại đã ghim ở trên cùng, ngẩn ngơ dừng lại trên dòng chữ "Người yêu quý của tôi" ở ngay phía trên.
"Người yêu quý của tôi" đó là tên Tuần Dữu đặt cho Kỳ Ngạn trong danh bạ. Cô mở giao diện lên, tin nhắn mới nhất dừng lại ở hai ngày trước.
Tuần Dữu: [Người yêu dấu ơi, mai là sinh nhật em rồi, anh nhất định phải nhớ nhé! Nếu anh đến muộn, hừ hừ, em sẽ giận đấy! Ngày mai bảy giờ tối, bảy giờ bảy giờ bảy giờ,... Đang tuần hoàn vô hạn nè.]
Kỳ Ngạn: [Ừm.]
So với lời cô thao thao bất tuyệt, Kỳ Ngạn trả lời đơn giản hơn nhiều. Tính cách Kỳ Ngạn vốn dĩ lạnh lùng, không phải người nói nhiều, Tuần Dữu không bận tâm những chuyện nhỏ nhặt này. Lúc này, nhìn chữ ừm đơn giản bất thường kia, lòng cô như bị phủ một bóng ma.
Lát sau Vương Kinh Kinh lại nhắn tin cho cô. Tuần Dữu mới thoát khỏi giao diện.
Vương Kinh Kinh: [Kỳ Ngạn đến rồi sao?]
Vương Kinh Kinh: [Cậu ấy chuẩn bị quà gì cho cậu mà đến cả tiệc sinh nhật cậu cũng không tới? Dữu Dữu này, cậu không lừa mình đấy chứ? Dữu Dữu à, cậu ấy chỉ quá sĩ diện thôi.]
Tuần Dữu: [Đương nhiên không rồi! Kinh Kinh này, cậu rảnh rỗi thế chi bằng dành nhiều thời gian hơn cho bạn trai mình đi. Thế giới bây giờ nhiều cám dỗ lắm, người yêu nhà cậu ưu tú vậy nên chú ý đấy, nhớ giữ chặt người ta vào. Thôi không nói chuyện với cậu nữa, Kỳ Ngạn gọi mình rồi. Tạm biệt!]
"Vương Kinh Kinh đồ bà tám nhiều chuyện!"
Nhắn tin xong, cô lại cắn răng lẩm bẩm mắng một câu, rồi đột ngột vùi đầu vào trong chăn. Ngón tay vô thức mở lại bức ảnh vừa lưu, phóng to.
Nhìn hai người trong ảnh cực kỳ hòa hợp, mắt Tuần Dữu dâng lên một nỗi chua xót nghẹn ngào.
Một lát sau, cô úp điện thoại xuống nhắm mắt lại.
Xứng cái nỗi gì! Cô mới là bạn gái Kỳ Ngạn, họ mới xứng đôi nhất! Kỳ Ngạn thích cô, cậu ấy chỉ coi Khương Vân Khả là em gái, là bạn bè.
Họ... sao có thể yêu nhau được?
Là anh em. Họ chỉ là anh em thôi. Điều này, không có gì phải nghi ngờ.
Nhưng sự thật có đúng là vậy không?
Dường như từ lúc Kỳ Ngạn vắng mặt trong tiệc sinh nhật, đã định trước tuổi mười chín của cô không trọn vẹn. Đêm sinh nhật tuổi mười chín ấy, Tuần Dữu có một giấc mơ.
Đó là một giấc mơ vừa phi lý lại vừa nực cười. Nực cười đến mức, suốt một thời gian dài, Tuần Dữu không muốn nhớ lại chút nào. Nhưng lại phi lý đến nỗi khắc sâu vào tâm trí khiến cô hoàn toàn không thể quên.
Trong mơ, thế giới cô đang sống là một quyển truyện tình yêu đau đớn của tuổi thanh xuân. [Em trên mây, Anh bên kia bờ] đó là tên cuốn sách. Và câu chuyện cũng như tên sách, thật đẹp đẽ và lay động lòng người, kể về một cặp thanh mai trúc mã cùng nhau trưởng thành, trải qua hiểu lầm rồi cuối cùng ở bên nhau trọn đời, một chuyện tình đầy chua ngọt.
Nam nữ chính không ai khác chính là cặp thanh mai trúc mã Kỳ Ngạn và Khương Vân Khả.
Còn Tuần Dữu thì sao? Cô là nữ phụ "trời ơi đất hỡi" bỗng dưng chen chân vào giữa cặp nam nữ chính duyên trời tác hợp, chướng mắt độc ác!
Vì cô, nam chính làm nữ chính tan nát cõi lòng.
Vì cô, tuổi thanh xuân của nữ chính chìm trong u ám.
Vì cô, nam chính phải trải qua kiếp truy thuê đầy đau khổ.
Cô thêm vô số chông gai vào con đường tình yêu tuổi trẻ của nam nữ chính, là chất xúc tác cho tình cảm của họ, đồng thời là người tứ ba học dốt, bình hoa di động bị tất cả độc giả ghét cay ghét đắng! Ngoài nhan sắc và gia thế ra thì không được tích sự gì, kiêu căng tùy hứng, ngang ngược hống hách. Một người nhìn thế nào cũng không xứng với nam chính ưu tú, có tố chất, có giáo dưỡng.
Trong truyện, Kỳ Ngạn và Khương Vân Khả là một cặp thanh mai trúc mã tình cảm cực kỳ tốt. Nhà họ Kỳ và nhà họ Khương là hàng xóm, bố mẹ hai bên còn là bạn thân. Sau đó mẹ hai nhà gần như cùng lúc mang thai, nửa đùa nửa thật nói về chuyện đính ước từ trong bụng mẹ.
Nếu sinh được một trai một gái, sẽ cho họ kết làm thông gia. Đương nhiên, giờ là thế kỷ mới, chuyện đính ước từ bé đã sớm là tàn dư phong kiến, người nhà hai bên cũng nói đùa vậy thôi. Nhưng trong sách, đó lại là khởi nguồn duyên phận của nam nữ chính.