Không lâu sau, một hôm “bông hoa trắng” vừa tám chuyện ngoài hành lang xong đã háo hức lao về phòng, hứng chia sẻ bùng nổ, thần bí mà đắc ý: “Thấy em đoán chuẩn chưa? Ngoài kia đang đồn thầy Tang vì Nhan Ngọc Vinh mà… tự cung rồi đấy. Em nói bừa một câu mà trúng phóc sự thật!”
Chiều cao mét rưỡi mà khí trường phóng tới ba mét, nói chắc như đinh, khiến độ tin cậy từ con số không vọt thẳng trăm phần trăm.
Tôn Minh Hà thở dài: “Không ngờ thật, thầy Tang làm được đến nước này. Tình yêu quan trọng đến thế sao? Vì yêu mà không màng thân thể. Không biết nên khen si tình hay mắng ngốc nữa.”
Văn Trân trố mắt: “Chị nghiêm túc hả? Chị không tin tin đồn đó thật chứ?”
Tôn Minh Hà lầm bầm: “Thầy ấy suốt ngày ngồi lì trong phòng, hay là sức khỏe có vấn đề? Cắt… hai thứ đó thì chắc người suy lắm. Em thấy thầy lúc nào cũng phờ phạc.”
Chị lại thở dài: “Em không hiểu nổi sao lại làm vậy. Nếu đã yêu ai đến mức ấy thì với người khác vốn dĩ cũng ‘không được’, cắt hay không khác gì nhau. Chẳng lẽ nghĩ sẽ có cô nào tự nhào vào? Ảo tưởng quá. Thầy trông cũng ưa nhìn thật, nhưng đâu phải thần tiên. Thầy không muốn thì ai ép được?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play