Nhìn bộ dạng “cún con nịnh mẹ” của Văn Viễn, bảo sao kiếp trước vì nghe lời Lý Hiểu Tây mà cậu chịu thỏa hiệp, cưới người mình không thích rồi yên phận sống cả đời cũng chẳng lạ.
Ở cái làng heo hút này, “hiếu đạo” được hiểu gọn đúng một ý: nghe lời cha mẹ, lời người lớn lúc nào cũng đúng.
Cả làng nhìn quanh, cơ bản nhà nào cũng “bố mẹ bảo sao là vậy”, đến người dám cãi lại cũng hiếm, bị mắng bị đánh đều nhận. Ai nấy từ lúc sinh ra đã được dạy phải nghe lời. Đến khi họ có con lại đòi con phải nghe mình. Đời nối đời truyền xuống, mấy chục năm, mấy trăm năm, suy nghĩ chẳng hề thay đổi.
Trừ phi có luồng tư tưởng từ ngoài đánh vào đủ mạnh để dần dần phá vỡ “truyền thống” ấy, bằng không thêm mấy chục năm, mấy trăm năm nữa vẫn thế.
Nghe lời gần như đã khắc vào gen.
Văn Trân quyết định dạy em trai bớt nghe lời. Trẻ thì nên có chút phản kháng. Không cần thuyết giảng, chỉ cần làm gương. Trong ký ức, thói quen của em phần nhiều là học từ chị.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT