Lôi Thư Nhuận và Trần Tiểu Trúc nối lại tình bạn thuở nhỏ: một người rảnh rang công việc, một người cũng chẳng bận rộn gì, gần như ngày nào hai đứa cũng gặp nhau.
Chủ yếu là Lôi Thư Nhuận mang đồ ăn cho “bé mập”. Cậu và Mẹ Đinh với Cha Trần đúng là cùng một ruột: quyết tâm để “bé mập” mãi là “bé mập”, dụng ý xấu xa lắm cơ.
Từ ngày cậu út về ở, vợ Quản đốc Lôi nâng hẳn tiêu chuẩn bữa ăn trong nhà. Bình thường hai vợ chồng bận bịu, đa phần qua loa bằng cơm căng-tin.
Giờ thì Mẹ Lôi hay đi cùng Mẹ Đinh ra thị trấn “săn” đồ, gặp thứ gì ngon là khuân về.
Quản đốc Lôi nhìn cảnh nhà đổi khác mà chua xót, rì rầm với Cha Trần: “Bao năm nay nhà tôi vắng như chùa bà đanh, so với ký túc xá độc thân của công nhân còn chẳng hơn. Bà Triệu nhà tôi hiếm khi nấu, suốt ngày sai tôi ra căng-tin mua cơm. Giờ thằng nhãi vừa về, bà ấy mua cái này cái nọ, nhà tôi sắp lột xác đến nơi. Ông nói coi, chức ‘chủ gia đình’ của mình hóa ra là đồ giả?”
Cha Trần: “Chẳng phải vốn dĩ là giả sao? Ông còn tưởng mình thật à?”
Quản đốc Lôi: “…”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play