Cô chào bác sĩ Nhậm trước rồi mới đi xem “náo nhiệt”.
Giờ này chưa đông bệnh nhân, bác sĩ Nhậm vốn rất quý cô bé lanh lợi đáng mến này, phất tay cho đi. Ham hóng chuyện là bản năng con người, nhất là lứa tuổi choai choai.
“Lát quay lại kể tôi nghe nhé.” Bác sĩ Nhậm cười nói. Bà không thân nhà họ Giang, chẳng có cớ để chen vào, chứ không bà cũng muốn đi xem tận mắt. Bình thường Giang Phượng Anh vào viện, trúng ca thì thấy trực tiếp, trượt ca thì sau đó cũng nghe kể. Cô gái này “nổi như cồn”, là nhân vật được bàn tán của bệnh viện.
Dạo này, Giang Phượng Anh với bệnh viện đúng là có duyên không dứt: ngày nào cũng lượn tới, chuyện xảy ra trên người cô ta thì ly kỳ khỏi nói.
Có lần bị hẳn một dằm gỗ to xuyên qua lớp áo dày, đâm thẳng vào mông. Hỏi lý do, cô ta bảo ngồi ghế, ghế đang lành bỗng nứt. Người có mặt hôm ấy ai nấy đều đơ mặt. Ghế nứt ngã dập mông thì thường, chứ bị đâm thủng ra máu thế này thì hiếm thấy.
Việc như thế xảy ra nhiều, ai gặp chẳng phát điên, riêng cô này lại như không.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play