Giang Tam đảo mắt, biết cha đang tính gì, cũng biết chắc chắn sẽ công cốc. Kiếp trước chị Đảng đến sớm, cha mẹ cũng định tranh thủ thời gian mua việc cho Giang Phượng Anh, nên dù chị ấy chỉ đích danh, họ vẫn xin “về nhà bàn bạc, đừng chốt tên vội”.
Thực ra đó chỉ là kế hoãn binh: mua được thì giữ lại, mua không được thì đi nông thôn. Có lẽ chính từ thái độ ấy của cha mẹ mà Giang Phượng Anh nhìn ra “lối thoát” mới, rồi mới nhắm vào anh.
Kiếp trước anh đúng là ngốc. Lời giả lả của Giang Phượng Anh mà anh không nghe ra. Cha mẹ cũng ngốc nốt, y như anh, không nhận ra.
Trong thời gian ngắn như vậy, muốn mua được việc là chuyện không tưởng. Việc ở nhà máy cơ khí đều “một củ một hố”, phúc lợi lại tốt, ai mà chịu bán! Nếu có người bán, trước đây anh đã nhờ cha bỏ tiền mua cho mình rồi, cùng lắm lãnh lương trả dần. Nhưng mấu chốt là chẳng ai bán cả.
Anh chạy mòn giày mới tìm được một chỗ cũng chỉ là học việc thợ mộc ở xưởng gỗ trấn Thanh Khẩu; học xong ra nghề làm thợ mộc, kiếm cơm bằng tay nghề.
Giang Tam trong lòng chửi thầm không ngớt.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play