Về sau, hễ thấy Trần Tiểu Trúc bén mảng tới chiếc xe đạp là giám đốc Lôi lại chọc cô một trận. Cũng không mấy khi có dịp, vì nguyên chủ chỉ hứng thú ba phút. Mới học đạp thì từ nhà chính ra nhà vệ sinh cũng muốn cưỡi xe, sau đó lại lười.
Cô vừa cười vừa vặc lại ông Lôi: “Thế có thể trách con sao? Sao bác không tránh đi chứ? Con đường rộng thế, sao con đạp hướng nào là bác cứ đi hướng ấy.”
Ông Lôi: “Hầy, con bé này, lại còn đổ tại bác à?”
Tiểu Trúc cù nhây: “Dù sao cũng không phải lỗi của con.”
Lúc ấy chân cô đặt lên ống ngang còn chỉ vừa chấm đất. Hễ căng thẳng là quên bóp phanh, cánh tay nhỏ không ghì nổi tay lái, lúc trái lúc phải. Nói thật, kẻ tông người còn hoảng hơn người bị tông. Nhưng chỉ cần nhảy khỏi xe thành công là cô lại bình tĩnh như chưa từng hoảng.
May mà tông phải ông Lôi. Nếu là người khác chắc đã vác cô ra đánh.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play