Nhà họ Giang đã “hy sinh” hai người con trai mà vẫn không ngăn nổi cái gọi là số mệnh phải đi xuống nông thôn của Giang Phượng Anh. Đầu đông năm 1970, chính cô ta chủ động ghi tên.
Bởi mùa hè năm ấy, Phượng Anh gặp người con trai khiến cô ta nhất kiến chung tình: Lôi Thư Nhuận, cậu út nhà giám đốc Lôi.
Cậu ít khi tới cơ giới xưởng, thường ở trong thành sống với ông bà nội. Hai vợ chồng giám đốc Lôi rảnh là lại về thăm cha mẹ, tiện thể thăm con. Thư Nhuận kém Phượng Anh hai tuổi, là con út, tốt nghiệp cấp ba năm 1970, nhất thời chưa có chỗ làm phù hợp. Theo lẽ phải đi xuống nông thôn. Ông nội thương cháu, bèn bảo cậu về cơ giới xưởng nương nhờ cha, mong cậu đi đi lại lại giữa hai nơi, giảm sự hiện diện để khỏi bị để ý.
Ban Thanh niên trí thức quả là không để mắt tới cậu, nhưng Giang Phượng Anh thì có.
Phượng Anh vừa nhìn thấy Lôi Thư Nhuận đã lụy đời. Từ đó, trong mắt cô ta chỉ còn mỗi Tiểu Lôi là sống động, còn lại tất cả đều là phông nền, là công cụ có thể lợi dụng rồi vứt bỏ bất cứ lúc nào. Ngoài Tiểu Lôi, vui buồn sống chết của người khác đều chẳng can hệ. Cô ta chỉ cần ở bên Lôi Thư Nhuận.
Thư Nhuận ở cơ giới xưởng chưa được bao lâu đã không chịu nổi. Hễ ra khỏi cửa là có một ánh mắt rờn rợn bám riết sau lưng. Đi tới đâu cũng có một cô gái mặt mũi mờ mờ, cứ gần gần xa xa lẽo đẽo theo sau với vẻ muốn nói lại thôi.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT