Diệp Hải Ba vỗ đầu cô bé một cái, nói:
“Ăn sáng nhanh lên, ăn xong mình đi mua đồ. Năm nay kiếm được không ít tiền, con nghĩ thử xem muốn mua gì, đồ không cần phiếu thì đều có thể mua.”
“Đều có thể mua sao?”
“Ờ... trong khoảng hai trăm tệ thôi. Tuy mình kiếm được sáu trăm, nhưng không thể tiêu hết chứ? Chủ yếu là tối qua cha xin được ít phiếu từ Phùng Vệ Dân, có mấy tấm phiếu công nghiệp, định xem thử có bình nước quân dụng không, mua một cái cho con. Còn có một phiếu mua xe đạp nữa, đến đầu xuân cha sẽ lên hợp tác xã huyện xem có xe không, nếu có thì mua cho con một chiếc.”
Diệp Sơ nghe tới xe đạp thì vui hẳn lên. Xe đạp đấy! Cả đội sản xuất chỉ có mỗi nhà đội trưởng là có một chiếc. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô lại cảm thấy thôi vậy, đường làng quê cô thực sự không hợp để đi xe.
Trời nắng còn đỡ, chỉ hơi xóc một chút. Nhưng nếu mưa xuống, đến đi bộ cũng khó chứ nói gì tới đạp xe.
Bánh xe sẽ bị dính đầy bùn đất, bắn tung tóe lên tận ống quần, Diệp Sơ từng không ít lần nhìn thấy đội trưởng bị bùn bắn đầy người mà cũng chẳng kịp lau, chỉ ngồi xổm bên đường dùng gậy cạo bùn trên bánh xe, mỗi lần cạo ra là từng đống bùn rơi xuống. Không cạo thì bánh xe không quay được.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT