Edit: Chisana Miyuki
Ghen ghét là một trong những cảm xúc tệ hại nhất. Nó khiến người ta, dù có xuất sắc đến đâu, vẫn chẳng thể nhận ra điểm mạnh của chính mình, chẳng phân biệt nổi khoảng cách giữa mình và người khác. Ghen ghét khiến ta thấy bản thân trở nên xấu xí, chẳng ra gì, không chấp nhận nổi chính mình, cũng chẳng thể thấu hiểu người khác — như thể đang bị nhấn chìm trong một vũng lầy, tuyệt vọng đến đáng thương.
Momodori đã sống lâu trong Honmaru này, tiếp xúc quá nhiều với đao kiếm, cố tình thường xuyên giao lưu cùng Kashuu Kiyomitsu. Từ lời kể của những đao kiếm đã sống ngàn năm, anh lặng lẽ cảm nhận, dò xét — hơn nữa, bản thân anh cũng đủ đặc biệt để khiến saniwa chú ý.
Namazuo Toushirou nói: "Chỉ cần vượt qua được quãng thời gian này là ổn thôi."
Kashuu Kiyomitsu thở dài: "Chủ nhân dạo này hơi nôn nóng rồi."
Uguisumaru cũng cảm thán: "Gần đây cứ thấy không ổn chút nào."
So với những gì từng ghi chép trong hồ sơ khảo hạch của Honmaru, những lời này đủ để chứng minh: ít nhất cho đến hiện tại, vị chủ nhân này vẫn đang làm tròn trách nhiệm của mình.
Dù bây giờ có người bị thương nặng, nhưng dưới tay anh ta, chưa từng có đao kiếm nào tan vỡ nơi chiến trường. Dù không khí trong Honmaru trở nên nặng nề, Tsurumaru Kuninaga vẫn còn đùa dai, Kashuu Kiyomitsu chỉ khoanh tay lặng lẽ quan sát mọi chuyện.
Midare Toushirou, dù bị thương, vẫn hoạt bát rộng rãi, luôn tinh tế quan tâm đến người khác. Gokotai cũng không còn sợ những chú hổ con chạy nháo nhào nữa. Kogitsunemaru thì vẫn thong thả làm khoai lang khô, đậu hũ trong nhà chưa từng thiếu.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play