Edit: Chisana Miyuki
Đôi mắt mèo màu vàng kim ấy không thể phản chiếu rõ gương mặt của Hizamaru. Khoảng cách giữa hai người giờ phút này gần đến nỗi, Hizamaru gần như có thể cảm nhận được từng hơi thở nhàn nhạt thoát ra từ anh trai mình.
Bọn họ là anh em, ngũ quan vốn đã giống nhau đến kinh ngạc, đặc biệt là đôi mắt—hai bên đồng dạng một màu. Thế nhưng, đôi mắt mèo vốn sáng trong kia, giờ đây lại tối mờ, không ánh sáng. Chính lúc được đặt cạnh nhau như thế này, Hizamaru mới càng nhận ra rõ rệt sự khác biệt giữa hai người.
Cậu không ngờ người anh từ trước đến nay vẫn luôn tỏ vẻ không quan tâm chuyện gì, lại nhạy bén đến thế—không, đúng hơn là cậu vốn không thể giấu được anh trai mới phải. Dù sao... đó cũng là anh trai của cậu kia mà!
“Em...”
“À à, trông có vẻ đã nghĩ xong nên giải thích thế nào rồi phải không?” Momodori lại ngồi thẳng dậy, nụ cười trên mặt vẫn không đổi.
“Em tuyệt đối không có ý định giấu diếm anh chuyện gì hết! Anh trai!” Hizamaru theo bản năng bật ra câu ấy, rồi ngừng một thoáng, mới khẽ nói tiếp: “Chỉ là đội chữa trị đã hết người, nên em mới nhờ Yagen giúp em sơ cứu qua loa, rồi thay quần áo.”
Momodori không nói mình có tin hay không. Hizamaru dè dặt quan sát sắc mặt người thanh niên trước mặt, hoàn toàn không thể đoán được anh có giận hay không.
Vì trong lòng thấy chột dạ, Hizamaru đẩy khay bánh và trà về phía trước, nhỏ giọng nói: “Còn một lúc nữa mới đến giờ cơm, anh trai có thể ăn chút điểm tâm lót bụng.”

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play