Nguyễn Nghi tiện tay cầm lấy một cuốn truyện tranh, lăn một vòng trên ga giường lụa, thoải mái nằm đọc. Ánh mắt vô tình lướt qua bức tranh sơn dầu trên tường. Đó là món quà ông ngoại cô cố ý vẽ tặng hai người nhân dịp đính hôn.
Nguồn gốc cuộc hôn nhân của cô và Tần Thâm đã có từ lâu, là hôn ước được định sẵn từ khi còn nhỏ. Hai gia đình qua lại không nhiều, cộng thêm việc Nguyễn Nghi lại mắc chứng rối loạn tin tức tố.
Omega mắc chứng bệnh này tin tức tố sẽ không ổn định, dễ bị rò rỉ ra ngoài, nhưng phản ứng với tin tức tố của Alpha bình thường lại rất chậm chạp, chỉ có Alpha có độ tương hợp gen cao mới có thể trấn an hiệu quả. Cho nên, nếu cô liên hôn với Tần gia quyền cao chức trọng, rất có thể sẽ phải chịu ấm ức trong hôn nhân.
Bởi vậy, Nguyễn gia đều đã tính đến chuyện để hôn sự này đổ bể thì thôi, tìm một Alpha khác gia thế bình thường, dễ dàng khống chế nhưng có độ tương hợp cao, chăm sóc Nguyễn Nghi cả đời là được.
Ai ngờ vào ngày Nguyễn Nghi thành niên, Lão gia tử nhà họ Tần lại đích thân dẫn Tần Thâm đến cửa. Ngoài lễ vật mừng cô trưởng thành ra, còn rất trịnh trọng đề xuất việc thực hiện hôn ước.
Tin tức tố Alpha của Tần Thâm cấp bậc quá cao, bắt buộc phải tìm Omega có độ tương hợp gen cao. Mà sau khi đối chiếu trong kho gen, lại bất ngờ khớp với Nguyễn Nghi, độ tương hợp thậm chí cao đến 100%.
Hôn ước này, lập tức trở nên thuận buồm xuôi gió. Đối với Nguyễn gia mà nói, vừa có thể dựa vào quyền thế Tần gia, lại vừa tìm được cho Nguyễn Nghi một Alpha có độ tương hợp cao.
Bởi vậy, hôn sự này cứ thế thuận lý thành chương mà định xuống.
Nhưng nếu nói về mức độ hiểu biết, Nguyễn Nghi thầm nghĩ thực ra cô cũng chẳng hiểu gì về Tần Thâm cho lắm. Khi cô còn đang học ở Anh, Tần Thâm đã ngồi vững trên chiếc ghế người cầm quyền. Sau khi đính hôn, ngoài những dịp cần thiết phải lộ mặt ra, ngày thường anh đều bận rộn công việc.
Kết hôn nửa năm nay, số lần hai người gặp mặt còn chẳng bằng số lần ở trên giường.
Có điều, liên hôn hào môn phần lớn đều như vậy, Nguyễn Nghi cũng hoàn toàn không thấy có gì lạ.
Đang miên man suy nghĩ, dì Phương gõ cửa, nhẹ giọng nói: “Thiếu phu nhân, bác sĩ đã đợi ở dưới lầu rồi.”
Bác sĩ gia đình Lưu Minh Viễn tiến hành kiểm tra đơn giản cho Nguyễn Nghi. Có Alpha trấn an, chứng rối loạn tin tức tố của cô quả thực đã đỡ hơn nhiều. Ít nhất, sẽ không còn vô thức tỏa ra tin tức tố như trước khi kết hôn nữa. Cô lại là một Omega đỉnh cấp, trước kia động một tí là có thể kích động Alpha phát cuồng. Nếu không phải có Nguyễn gia che chở, một Omega như Nguyễn Nghi rất dễ bị kẻ có ý đồ xấu nhắm tới.
Chỉ là cô vẫn như cũ, phản ứng không rõ ràng với tin tức tố của Alpha, duy chỉ có đối với tin tức tố của Tần Thâm là cực kỳ mẫn cảm. Cũng may bây giờ sau khi kết hôn đã có Alpha trấn an trong kỳ phát tình, tuyến thể duy trì ở trạng thái ổn định, không ảnh hưởng đến sinh hoạt thường ngày.
“Tình trạng của Thiếu phu nhân mọi thứ đều tốt.”
Lưu Minh Viễn cất dụng cụ kiểm tra đi: “Tin tức tố rất ổn định, nhớ đeo vòng cổ ức chế đúng hạn.”
Chỉ mới kiểm tra một lát thôi, mà ông, một Omega trung niên có tuyến thể đã bắt đầu thoái hóa, cũng cảm thấy hơi khó chống đỡ nổi tin tức tố của Nguyễn Nghi.
Tần Thâm từ trên lầu đi xuống, bình thản mở miệng: “Cũng kiểm tra cho tôi một chút đi.”
Alpha, đặc biệt là Alpha mạnh như Tần Thâm, thủ tục kiểm tra phức tạp hơn nhiều.
Lưu Minh Viễn liếc nhìn kết quả, nói: “Tin tức tố của Thiếu gia rất ổn định.”
Tần Thâm thong thả hỏi: “Không có dao động sao?”
Lưu Minh Viễn lại liếc nhìn kết quả kiểm tra lần nữa. Ông là người đã chăm sóc Tần Thâm từ nhỏ đến lớn, vẫn luôn nắm rõ tình trạng cơ thể của anh. Lời đồn bên ngoài rằng tin tức tố của Tần Thâm không hề dao động, đích thực không phải giả. Chỉ là so với sự bất thường thông thường mà nói, dường như càng giống như anh có khả năng kiểm soát tin tức tố mạnh mẽ một cách phi thường.
Theo lý mà nói, Alpha càng mạnh mẽ càng có khả năng bị tin tức tố quấy nhiễu, thậm chí về mặt sinh lý trở thành nô lệ bị tin tức tố điều khiển. Tương ứng với sức mạnh và khả năng trấn áp càng lớn, cũng sẽ càng dễ trở nên cuồng táo, dễ tức giận, và dễ bị Omega kích thích hơn.
Thế nhưng ở trên người Tần Thâm, lại chưa từng biểu hiện ra những mặt tiêu cực này.
Ngược lại, Tần Thâm một mặt kế thừa sự cường thế đã ăn sâu vào bản chất Alpha của Tần gia. Mặt khác, lại mang một vẻ lạnh lùng tựa băng sơn, dường như chưa bao giờ có thể lay động.
Lưu Minh Viễn lại bổ sung một câu: “Có điều, so với trước khi kết hôn, các chỉ số tin tức tố trong gần nửa năm qua đã tăng lên rõ rệt.”
Ông cân nhắc rồi hỏi thêm: “Vẫn chưa tiến hành đánh dấu vĩnh viễn sao?”
Mặt Nguyễn Nghi đỏ bừng.
Tần Thâm lại thản nhiên đáp: “Ừ.”
Chuyện chăn gối giữa họ thực ra rất thường xuyên, nhưng mỗi lần đến thời khắc cuối cùng, Nguyễn Nghi đều khóc lóc không cho phép anh thực hiện đánh dấu tạo kết.
Đối với Omega mà nói, một mặt, quá trình đánh dấu tạo kết sẽ rất khó chịu, đặc biệt là với Alpha đỉnh cấp, quá trình này thường kéo dài rất lâu. Mặt khác, đánh dấu vĩnh viễn đồng nghĩa với việc không thể xóa bỏ, từ đó về sau cô sẽ hoàn toàn thuộc về Alpha này, cả tuyến thể và khoang sinh sản trong một thời gian rất dài đều sẽ bị nhuốm đậm mùi tin tức tố của Alpha.
Nguyễn Nghi luôn có một nỗi sợ hãi mơ hồ khó tả đối với việc này, nên Tần Thâm cũng không hề ép buộc nàng.
Tuy không hiểu cách làm của Thiếu gia, rốt cuộc bản năng của Alpha là chiếm đoạt và sở hữu, nhưng Lưu Minh Viễn vẫn gật đầu nói: “Nên sớm đưa việc này vào kế hoạch, ngày thường cũng cần duy trì việc kết hợp định kỳ để trấn an.”
Lời ám chỉ của bác sĩ thật sự rất uyển chuyển.
Tần Thâm cũng tự nhiên đáp một tiếng: “Sẽ.”
Chỉ riêng Nguyễn Nghi đứng bên cạnh, “oành” một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên trong nháy mắt.
A a a !
Tần Thâm đáng ghét!
Mình không bao giờ muốn để ý đến anh ta nữa!
Nguyễn Nghi như một chú thỏ con phóng thẳng lên phòng ngủ chính trên lầu hai, vùi mình vào trong chăn, nhất quyết không chịu ngẩng đầu.
Có tiếng mở cửa vang lên, theo sau là tiếng bước chân của người đàn ông.
Nguyễn Nghi vội vàng vùi mình sâu hơn vào trong chăn.
Nếu Tần Thâm mà bắt chuyện với mình, mình tuyệt đối sẽ không đáp lại một lời nào!
Chỉ tiếc là, Tần Thâm lại chẳng hề có ý định để tâm đến cái khối đang cuộn tròn kia.
Anh đi thẳng vào phòng tắm.
Một lát sau, liền có tiếng nước chảy lúc ngừng lúc tiếp vang lên.
Nghe tiếng nước chảy róc rách, cô tiểu công chúa Nguyễn Nghi vừa mới còn đang hùng hổ trong lòng muốn đại chiến Tần Thâm tám trăm hiệp, đã bất giác gối đầu lên chiếc chăn tơ tằm bọc lụa mềm mại mà thiếp đi.
Đang lúc ngủ mê man, Nguyễn Nghi chỉ cảm thấy người nhẹ bẫng đi, dường như lớp kén tầng tầng bao bọc mình bị lột ra.
Cô hơi mơ màng mở mắt. Liền thấy người đàn ông đang thong thả rút chiếc chăn trên người mình ra.
Nguyễn Nghi vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, chỉ cảm thấy trên người nhẹ nhõm đi nhiều. Rất lễ phép mà mở miệng: “Cảm ơn nha.”
Giọng nói rè rè nghèn nghẹt nơi mũi, nghe đặc biệt mềm mại.
Động tác của Tần Thâm khựng lại trong giây lát.