Hoa Cung trước nay vẫn được mệnh danh là nơi có tiền cũng chưa chắc mua được, mà phòng tân hôn của họ lại là một khu biệt viện riêng biệt, cách khá xa những căn biệt thự khác. Từ khâu chọn địa điểm, bố trí cảnh quan đến trang hoàng nội thất, tất cả đều theo đúng sở thích của Nguyễn Nghi.

Có điều, từ khi kết hôn nửa năm nay, Tần Thâm bận rộn khai phá thị trường nước ngoài, không thường xuyên ở nhà. Mà cô cũng chẳng ở đây được bao lâu, liền chuyển đến căn biệt thự ở Bắc Bộ Loan gần công ty Sao Mai hơn. Đó là món quà Tần Thâm tặng cô nhân dịp thành niên.

Ngay ngày hôm sau khi Tần Thâm đi công tác, cô đã không chút do dự dọn đến Bắc Bộ Loan. Rốt cuộc, đối với đôi vợ chồng "nhựa" như họ, rõ ràng chẳng cần phải diễn mấy màn thê tử trông chồng đầy thâm tình làm gì.

Nhưng dì Phương hiển nhiên rất vui khi thấy đôi vợ chồng son ngọt ngào về nhà, bà rất tự nhiên nhận lấy chiếc túi Kelly của cô, rồi để ý tới Tần Thâm đang thong dong xuống xe ở phía bên kia, tươi cười nói: “Thiếu phu nhân và Thiếu gia đã về rồi.”

Bà là người giúp việc từ nhà cũ bên kia chuyển sang, là một Beta có tính tình hiền hòa. Quê quán bà cũng ở Hải Thị giống Nguyễn Nghi, lại còn nấu món ăn bản xứ rất ngon. Ban đầu, chính là Lão Thái gia đích thân điều bà sang đây, dặn dò phải chăm sóc riêng cho đôi vợ chồng mới cưới này, đặc biệt là phải chăm lo chu đáo cho cô – vị Thiếu phu nhân này.

Nguyễn Nghi “ừm” một tiếng, đi theo dì Phương vào nhà.

Tuy vừa mới phát hiện mình chạy đến Hoa Cung, nhưng thôi, nếu Tần Thâm đã về rồi, cô cũng quả thực không cần thiết phải quay lại Bắc Bộ Loan nữa.

Nguyễn Nghi đá văng đôi giày cao gót, chân trần đi lên lầu, chuẩn bị đi tắm một cách thoải mái dễ chịu trước đã.

Tần Thâm đi vào sau cô không nhanh không chậm, trên cánh tay còn vắt chiếc áo vest Nguyễn Nghi vừa ném lại trong xe.

Dì Phương vội vàng đón lấy từ tay anh, đáp: “Thiếu gia đã về.”

“Ừ.”

Tần Thâm liếc nhìn đôi giày cao gót vứt bừa bãi trên sàn, mày khẽ nhướng lên: “Trời lạnh rồi, mai cho người đến trải thảm đi.”

Dì Phương gật đầu: “Vâng.”

Đợi đến lúc Nguyễn Nghi tắm xong xuống lầu, Tần Thâm đã tắm rửa xong xuôi, đang ngồi bên bàn ăn dùng canh. Anh đã cởi bỏ chiếc áo sơ mi phẳng phiu, thay bằng bộ đồ mặc nhà màu xanh sẫm, nhưng khí chất lạnh lùng quanh thân vẫn chẳng hề suy giảm nửa phần.

Cô đùng đùng chạy xuống lầu, hằm hè nhìn chằm chằm anh: “Sao anh ăn cơm mà không đợi tôi!”

Mặc dù cô quả thực ngâm mình hơi lâu thật.

Tần Thâm đáp: “Không có, chỉ đang dùng canh thôi.”

Chỉ là không hề nói rõ cái “không có” này, là không có ăn cơm, hay là không có chuyện không đợi.

Nguyễn Nghi coi như hài lòng ngồi xuống. Chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa không dài lắm hơi kéo lên, để lộ đầu gối hồng hào đáng yêu cùng đôi cẳng chân thon thả, tinh tế. Trên người cô còn thoang thoảng hương hoa hồng nồng đậm. Ngồi ở đó, trông cô như một miếng bánh ngọt ngon lành đến chết người.

Tin tức tố của Omega đối với Alpha có sức hấp dẫn chí mạng. Huống hồ, đây lại là Omega hợp pháp của anh, đã nửa tháng trời chưa được đánh dấu.

Tần Thâm khẽ húp một ngụm canh, ánh mắt hơi sâu lại.

Cô nàng Omega nhỏ bé không hiểu sao lại ngửi thấy mùi nguy hiểm, cảnh giác liếc nhìn Alpha đang ngồi bên kia. Thấy sắc mặt anh vẫn tự nhiên, không có gì khác thường.

Nguyễn Nghi chớp chớp mắt, thả lỏng lại, miệng nhỏ từng ngụm từng ngụm uống món canh đông trùng hạ thảo dưỡng nhan của mình.
 “Kỳ phát tình của em sắp tới rồi phải không.”

Giọng nói bình thản của người đàn ông vang lên.

Mặt Nguyễn Nghi đỏ bừng, mạnh miệng nói: “Không có!”

Sau khi Omega trưởng thành, mỗi tháng sẽ có một hoặc hai kỳ phát tình, kéo dài khoảng ba bốn ngày. Cơ thể sẽ bước vào trạng thái 'kết đôi nhiệt', giải phóng tin tức tố Omega để dụ dỗ tin tức tố Alpha đến trấn an.

Omega không có Alpha bên cạnh, nếu gặp phải kỳ phát tình, có thể lựa chọn thuốc ức chế, miếng dán ngăn chặn hoặc vòng cổ, đều có thể tạm thời làm dịu đi. Nhưng đối với Omega đã kết hôn như Nguyễn Nghi, thì không còn nghi ngờ gì nữa, việc trấn an thuộc về Alpha của cô.

Nếu kỳ phát tình không nghiêm trọng, có thể tiến hành đánh dấu tạm thời, như là giải phóng tin tức tố, ôm, hôn môi hoặc những tiếp xúc thân mật hơn nữa; nếu kỳ phát tình nghiêm trọng, thì cần phải đánh dấu bằng vết cắn hoặc đánh dấu vĩnh viễn.

Mà Tần Thâm, cái tên đáng ghét này, rõ ràng biết kỳ phát tình của cô không tính là nghiêm trọng, nhưng lần nào cũng phải vin vào cớ “trấn an” mà làm rất lâu!

Nguyễn Nghi vẫn nhớ rõ trước khi kết hôn, Tần Thâm quả thực rất giống với lời đồn đại, tin tức tố không hề dao động. Luôn luôn khắc chế giữ lễ, dù đứng trước một Omega có độ tương hợp gen 100% với mình, anh cũng chưa bao giờ đánh mất phong độ quý ông.

Kết quả là sau khi kết hôn, tên khốn này “khai trai” xong thì quả thực không còn là người nữa. Thanh tâm quả dục ư, chỉ có mỗi chữ “dục” là đúng thôi.

Lần trước Tần Thâm rời đi, vừa đúng lúc là kỳ phát tình đầu tiên trong tháng của cô. Rõ ràng ngày hôm sau đã phải ra sân bay, vậy mà anh còn giày vò cô nặng nề như vậy. Cứ như thể đem hết dục vọng của nửa tháng tới dồn hết vào một đêm đó vậy.

Cô cảm giác mình như một quả vải bị bóc vỏ, bị anh lặp đi lặp lại lm, gặm cắn.

Ngày hôm sau, Tần Thâm thì đúng là tinh thần sảng khoái mà rời đi, để lại Nguyễn Nghi mệt lả ngủ li bì đến tận chiều mới tỉnh. Vốn dĩ tin tức tố của cô là mùi hoa hồng, lại bị xâm chiếm bởi mùi gỗ mun trầm hương dày đặc khắp người.

Nguyễn Nghi xấu hổ chẳng dám đi làm! Rốt cuộc, mùi tin tức tố gỗ mun trầm hương quá hiếm gặp, cô chẳng muốn bị người khác phát hiện ra mình là Thiếu phu nhân Tần gia đâu.

Dì Phương từ phòng bếp mang ra một khay đồ ăn, tỉ mỉ báo cáo lại cho Tần Thâm tình hình sinh hoạt thường ngày của Nguyễn Nghi trong nửa tháng qua, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ. Cũng không biết có phải do “bữa cơm” trước khi anh đi đặc biệt hiệu quả hay không, mà cho dù đã rời xa Alpha của mình hơn nửa tháng, trạng thái của Nguyễn Nghi vẫn khá tốt.

Đôi mắt đen của Tần Thâm hơi trầm xuống, nói: “Buổi tối gọi bác sĩ gia đình đến kiểm tra một chút.”

Dì Phương gật đầu đồng ý.

Nguyễn Nghi bị bọn họ nói chuyện mà khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, cơm còn chưa ăn xong đã đùng đùng chạy về phòng ngủ chính.

Nơi này tuy đã nửa tháng không có người ở, nhưng vẫn sạch sẽ như mới. Bình hoa cắm những bông hồng Juliet vừa được vận chuyển bằng máy bay từ Pháp về hồi trưa, là loại hoa Nguyễn Nghi yêu thích nhất.

Cô từ nhỏ tính tình đã ngang ngược kiêu ngạo, bởi vì tin tức tố của mình là mùi hoa hồng, nên xung quanh nhất định phải xuất hiện đủ loại hoa hồng khác nhau. Sau khi kết hôn lại càng không hề thu liễm, trang trí phòng tân hôn như một vườn hồng thực thụ, hương thơm bay xa cả chục dặm. Lúc ấy Tần Thâm chỉ nhíu mày một chút, cuối cùng cũng không ngăn cản nàng.

Lúc này chắc anh đang ở phòng sách rồi.
 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play