Liễu Nhất Nhất ngồi bên giường, nhẹ nhàng vỗ về một lúc, thằng bé mới ngủ say. Sau đó, cô nhẹ nhàng đắp chiếc chăn mỏng lên bụng nhóc. Lúc tỉnh táo, thằng bé đã rất ngoan rồi, khi ngủ lại càng giống một em bé ngoan. Mắt nhắm lại, hàng mi đen và dài trông rất đáng yêu. Đôi môi nhỏ khẽ mím lại, thật không biết phải diễn tả sự dễ thương này thế nào.
Dỗ bé ngủ say, Liễu Nhất Nhất ngẩng đầu nhìn quanh phòng ngủ, thấy không gian khá ổn. Nhìn qua số giường, có lẽ lớp sẽ không quá hai mươi trẻ. "Lớp mầm của trường chúng tôi thường có mười lăm bé, giữa kỳ có thể thêm hai đến ba trẻ nữa, nhưng tối đa không quá hai mươi." Cô giáo Vương thấy ánh mắt cô đảo qua các giường, nói nhỏ với cô.
Nếu là phụ huynh khác, cô sẽ chỉ nói câu đầu tiên. Phụ huynh ai cũng muốn lớp càng ít trẻ càng tốt, như vậy giáo viên mới có thể quan tâm đến con mình nhiều hơn. Chuyện có thể thêm trẻ giữa chừng, cô sẽ không chủ động nhắc đến. Nhưng với Liễu Nhất Nhất, vừa là đồng nghiệp, lại làm việc ở bếp, sĩ số mỗi lớp sau khai giảng đều phải báo cáo lên, nên không phải giấu giếm.
Còn về lý do tại sao lớp lại có trường hợp thêm học sinh giữa chừng ư? Dù sao đây cũng là một xã hội trọng tình cảm. Nếu có người quen biết, "đi cửa sau" với hiệu trưởng, việc thêm trẻ sau khi khai giảng cũng là chuyện bình thường. Tuy nhiên, ngay cả khi thêm trẻ, sĩ số mỗi lớp ở trường mầm non An Tâm vẫn thuộc loại ít. Như trường Liễu Nhất Nhất từng đến trước đây, lớp mầm ít nhất cũng hai mươi lăm, hai mươi sáu bé, chưa kể lớp chồi, lớp lá.
Liễu Nhất Nhất biết lớp hiện tại mới có mười lăm trẻ, tính ra mỗi giáo viên chỉ phụ trách năm bé, thấy khá hợp lý. Còn chuyện có thể thêm trẻ sau này, dù sao thì bây giờ vẫn chưa thêm, cô chỉ gật đầu tỏ ý đã biết, không bình luận gì thêm.
Vì nhóc con ngủ trong phòng ngủ, cô giáo Vương tiện thể mang đồ vào làm cùng Liễu Nhất Nhất. "Ở nhà cô có chuẩn bị trước cho Tiểu Húc việc đi học không đấy? Bé ngoan thế này, tự ăn cơm được, lại có cả thói quen ngủ trưa nữa, giúp chúng tôi đỡ vất vả nhiều lắm."
Liễu Nhất Nhất nghe lời cô Vương nói, trong lòng hơi áy náy thay cho nguyên chủ. Chuyện thằng bé tự ăn cơm thì đúng là nguyên chủ có dạy. Còn việc ngủ trưa, đơn giản là sau bữa trưa nguyên chủ phải bắt tay vào viết lách, không có thời gian chơi cùng bé. Thằng bé hiểu muốn được ở trong phòng cùng dì thì không được làm ồn, cứ thế nằm trên giường chơi rồi dần dần ngủ gật lúc nào không hay, rồi tự hình thành thói quen ngủ trưa.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT