“Ân?” Chung Cảnh Thư ngẩn ra. “Muốn về nhà rồi sao?” Khi anh sửa chữa máy móc, chú hổ con vẫn luôn nằm rạp trên bàn nhìn. Vừa làm xong, chú nhóc đã ngậm đồ đòi đi. Dù cảm thấy có chút khó tin, Chung Cảnh Thư vẫn dấy lên một chút ảo giác rằng chú hổ con vừa rồi đã ở lại làm bạn với anh trong lúc anh làm việc.
“Được rồi, em về nhà trước nhé, ngày mai gặp lại.” Chung Cảnh Thư ngồi xổm xuống, cho thêm chút nước và thịt vào hộp cơm. “Nếu tối đói bụng thì lại qua đây nhé.” Chú hổ con cúi xuống cọ cọ vào đầu gối Chung Cảnh Thư một lúc, đôi tai bị ép dẹp xuống, cái đầu nhỏ trông có vẻ tròn vo hơn.
Chung Cảnh Thư cảm thấy nó vẫn còn hơi gầy, nhưng chú hổ con lớn rất nhanh. Anh sẽ chăm sóc cẩn thận, chẳng bao lâu nữa chú nhóc sẽ thật sự biến thành một cục tròn vo đáng yêu.
Đưa chú hổ con vào bụi cây mọng quả mà nó thường đi qua, Chung Cảnh Thư quay người chuẩn bị đồ ăn cho mình. Bận rộn cả ngày trời, cho chú hổ con ăn đúng bữa, còn bản thân anh thì chẳng ăn gì cả. Vì luôn có việc phải làm nên cũng chẳng thấy đói, giờ rảnh rỗi rồi mới cảm giác dạ dày khó chịu.
Chung Cảnh Thư ăn đồ hộp nén, thi thoảng lại liếc xem bình luận livestream. Nội dung livestream khô khan, nhàm chán lại chẳng có tương tác, những người vào xem chắc hẳn đã rời đi hết rồi. Thế nhưng, khi Chung Cảnh Thư nhìn thấy số lượng người online trên màn hình, anh không khỏi nhướng mày. Anh đã quá xem nhẹ mức độ quan tâm của người Tinh tế đối với hổ. Số lượng người online vẫn ổn định và tiếp tục tăng.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT