Ngày hôm sau, Khi Không Hề tỉnh lại thì đã thấy mình đang ở Quá Nguyên Am, ngơ ngác nhìn trần nhà, nhất thời không thể hoàn hồn.
“Hừ!” Một tiếng rên đau đớn vang lên bên tai.
Khi Không Hề quay đầu lại, thấy gương mặt luôn vô cảm của Tang Thi Vương lúc này lại hiện rõ vẻ đau đớn. Trán hắn đổ mồ hôi, từng giọt lăn từ thái dương xuống, trượt qua mặt rồi chảy thẳng vào ngực, trông vô cùng thống khổ.
Khi Không Hề muốn ngồi dậy, nhưng mắt tối sầm, thân thể mềm nhũn. Bên cạnh, nam nhân xoay người đè lên người cậu, hai tay siết chặt lấy cậu, vùi đầu vào cổ, hơi thở dồn dập, giọng khàn khàn áp lực nói:
“Đừng cử động, để anh ôm một lúc.”
Ánh mắt Khi Không Hề sáng bừng – hắn, đã trở lại.
Sợ làm hắn càng đau đớn thêm, Khi Không Hề chỉ nhẹ nhàng vươn tay ôm lấy, dịu giọng vỗ về: “Không sao đâu, chỉ cần qua được cơn này… sẽ ổn thôi. Á…!”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play