Người ta nói không có gì là không thể vượt qua, thế nhưng Khi Không Hề trong mộng lại khóc, bị sư phụ dùng roi mây đánh cho tỉnh.
Chính điện sáng rực ánh linh khí, Khi Không Hề quỳ rất ngay ngắn ở giữa, Tổ sư gia hiền từ ngồi trên ghế chính, một bên là lão nhân cầm roi mây đang thở phì phì, thỉnh thoảng quất một cái lên chân thiếu niên, hận sắt không thành thép.
“Con là người thừa kế chính tông của nhất phái chính đạo, trừ tà vệ đạo đều đã quên hết rồi sao? Làm sao có thể kết hôn với thi vương được hả?” Trong miệng sư phụ mắng, nhưng khóe mắt lại không ngừng len lén liếc lên Tổ sư gia ngồi trên ghế chính.
“Được rồi, ông tưởng tôi không biết ông chỉ đánh vào quần áo thôi sao?” Tổ sư gia liếc nhìn, ra vẻ hậu bối hậu duệ thật chẳng ra sao, nhàn nhạt nói, “Người đạo môn chúng ta coi trọng thuận theo lòng mình, nó thích thì cứ để vậy đi, không có chuyện gì thì đừng gọi tôi tới.”
Nói xong, Tổ sư gia liền biến mất tại chỗ, trên bức tranh treo trên tường vốn để trống nay lại xuất hiện thêm một bóng người.
“Sư phụ.” Khi Không Hề chớp chớp đôi mắt rưng rưng, gắng không để nước mắt rơi ra. Cậu nhìn sư phụ nhà mình, rõ ràng sư phụ lúc nãy cố gắng không đánh vào da thịt, nhưng cây roi ấy quá bén, vẫn là quất được hai roi, đau thật sự.
“Đứng dậy đi! Coi như con cũng được tính là quá minh chi lộ*.” Sư phụ xua xua tay, tuy người đạo môn bọn họ coi trọng thuận theo bản tâm, nhưng chuyện đồ đệ thế này quả thật hơi lớn chuyện. Giờ nếu Tổ sư gia đã nói như vậy, sau này khi về gặp tổ tông, sư huynh sư đệ cũng không đến nỗi bị chất vấn, “Thôi thì cứ vậy đi! Ta đi đây.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play