Nói chuyện điện thoại với em trai xong, Trình Chu lòng nặng trĩu đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Trình Chu lái xe ba gác đến dị giới, không ít dân làng ra đón.
Trước đây, dân làng lo Trình Chu ỷ thế hiếp người, ép họ nộp thuế, nên rất e dè hắn. Nhưng sau hơn mười ngày chung sống, ấn tượng của họ về Trình Chu đã tốt hơn nhiều.
Năm nay, làng Hắc Mạch mất mùa. Năm cái bánh dứa hắn cho làm quà điểm tâm cũng đủ cho một gia đình ba người ăn hai bữa. Việc Trình Chu thu mua hải sản đã giúp giảm bớt phần nào tình trạng thiếu lương thực trong làng.
Thấy những thứ Trình Chu mang đến, dân làng nghĩ chắc hắn cũng chẳng coi trọng mấy thứ này của làng họ, nên cũng bớt lo lắng.
Thực tế, nhiều người trong làng đã học Trình Chu ăn hải sản, nhưng vì gia vị không đầy đủ nên hương vị không ngon bằng hắn làm.
Ngày qua ngày, việc buôn bán hải sản của Trình Chu ngày càng thuận lợi, nhiều chủ cửa hàng hải sản đã trở thành khách quen của hắn.
Lúc đầu, Trình Chu muốn bán hết mười thùng hải sản phải mất cả ngày, đôi khi còn bị ép giá. Nhưng bây giờ, hải sản của hắn vừa bày ra đã bị tranh nhau mua hết sạch.
Trình Chu vẫn đến làng Hắc Mạch nhập hàng như thường lệ. Chỉ hơn mười ngày, hắn đã thích nghi được với dị năng của mình.
Mọi thứ đã chuẩn bị xong, lúc quay về, Trình Chu bất ngờ phát hiện không thể truyền tống được.
Nhận ra không thể truyền tống, Trình Chu lập tức hoảng sợ.
Hắn chỉ muốn đến dị giới buôn bán chứ không định ở lại đây lâu dài. Nghĩ đến việc sẽ bị mắc kẹt ở dị giới, Trình Chu cảm thấy trời đất như sụp đổ.
Thử vài lần vẫn không được, Trình Chu đành bỏ lại mấy thùng hải sản, quay về làng.
Dân làng thấy Trình Chu quay lại thì đều ngạc nhiên.
Vài người làm theo lời Trình Chu, mang mấy thùng hải sản ra biển thả.
Trình Chu ngồi bên bờ biển, nhìn mặt nước suy tư miên man. Trưởng làng dè dặt hỏi han vài câu, nhưng hắn cũng không giải thích nhiều.
Tâm trạng Trình Chu sa sút, dân làng đều nhận ra. Nhiều người giúp hắn đánh bắt hải sản bắt đầu bàn tán.
“Trình Chu đại nhân sao thế nhỉ! Bánh mì, gia vị đổi lấy hải sản, sao lại đổ đi hết thế?”
“Ai mà biết, nghe nói quý tộc là thế, muốn gì được nấy.”
“Đúng vậy, vì sao lại thế? Thu rồi lại đổ đi.”
“Chắc là tiền nhiều quá, không biết tiêu gì, hoặc là chán đời?”
“Trình Chu không giống mấy gã quý tộc ăn không ngồi rồi kia đâu, chắc là có vấn đề gì rồi.”
“Thế sau này còn thu mua hải sản nữa không?” Mấy ngày nay, cuộc sống của những người giúp Trình Chu đánh bắt hải sản đã khá hơn nhiều. Nghĩ đến việc Trình Chu có thể không thu mua hải sản nữa, họ đều lo lắng.
“……”
Màn đêm nhanh chóng buông xuống. Sau khi suy nghĩ, Trình Chu quyết định tạm trú một đêm ở nhà Mạch Ân.
Cha mẹ Mạch Ân mất sớm, cậu sống một mình trong một căn nhà đất.
Nhà trưởng làng tốt hơn nhiều, ông cũng mời Trình Chu đến ở, nhưng hắn lo trưởng làng sẽ làm hại mình khi hắn ngủ, nên không tin tưởng lắm.
May Mắn Nhỏ dường như cảm nhận được nỗi lo của Trình Chu, biến thành cỏ bốn lá, canh gác ở đầu giường hắn.
Hồi đi tìm việc, Trình Chu từng ngủ ở tầng hầm không có ánh sáng, cách âm kém của một nhà nghỉ bình dân. Giờ nằm trên chiếc chiếu lạnh lẽo, thỉnh thoảng lại thấy gián bò qua, Trình Chu cảm thấy lòng mình lạnh toát.
Mọi thứ đều là tương đối! Trình Chu chợt nhận ra tầng hầm cũng không tệ.
“Có khổ mới có sướng”, Trình Chu không ngừng tự nhủ, tự thôi miên bản thân. Dưới sự bảo vệ của May Mắn Nhỏ, hắn khó nhọc vượt qua đêm đầu tiên ở dị giới.
Đêm nay ở dị giới, Trình Chu ngủ đau lưng nhức mỏi. Hắn rất hối hận, nghĩ giá mà biết trước sẽ thế này thì đã mang theo chăn đệm rồi.
Dân làng Hắc Mạch dường như đều nhận ra Trình Chu mệt mỏi, nhưng không ai dám hỏi.
Hôm sau, dân làng đến hỏi có cần hải sản nữa không, Trình Chu lắc đầu từ chối.
Họ cảm thấy tiếc nuối, nhưng cũng không quá thất vọng.
Gần đây, hơn nửa dân làng đều ra biển bắt hải sản, khiến cho lượng hải sản trên bãi biển giảm mạnh.
Trước đây, việc gom đủ một thùng hải sản dễ như trở bàn tay, nhưng sau mấy ngày tìm kiếm điên cuồng, hải sản trên bãi biển đã ít đi rất nhiều.