Trở về phòng trọ từ dị giới, Trình Chu phát hiện thịt heo trong tủ lạnh đã bị ăn gần hết.
Hắn nhận ra việc ăn thịt lợn rừng có tác dụng rõ rệt đến thể chất của mình. Chỉ hơn mười ngày, hắn đã có thể hít đất 70 cái.
Trình Chu nghĩ với thể trạng hiện tại, nếu làm vận động viên chuyên nghiệp, hẳn là sẽ có tương lai tốt.
Nhìn tủ lạnh trống trơn, Trình Chu hơi tiếc nuối. Hắn đã quen với vị thịt lợn rừng, giờ ăn thịt thường thấy nhạt nhẽo vô cùng.
Tuy nhiên, lợn rừng không dễ bắt, lần trước xử lý được con đó đúng là may mắn.
Trình Chu bận rộn một hồi mới bán hết số hải sản mang về.
Bận bịu một lúc, hắn chợt phát hiện điện thoại đã hết pin từ lâu.
Sạc pin xong, Trình Chu thấy có vài cuộc gọi nhỡ.
“Anh, cuối cùng anh cũng nghe máy! Gần đây anh sao thế! Gọi mãi không được.” Giọng nói chất phác của Trình Dương vang lên ở đầu dây bên kia.
“Anh không sao, chỉ là hơi bận. Có chuyện gì vậy?” Trình Chu hỏi.
“Cũng không có gì, chỉ là thịt heo anh gửi cho ba lần trước, lấy ở đâu ra vậy?” Trình Dương hỏi dò xét.
“Mua thịt heo nhà làm trên mạng, có vấn đề gì sao?” Trình Chu hơi lo lắng hỏi.
Giọng nói có phần kích động của Trình Dương truyền đến, “Có vấn đề, vấn đề lớn đấy! Thịt heo này của anh lợi hại quá, bổ dưỡng quá. Ba ăn vào thấy khỏe hơn nhiều, còn bảo hơn cả thuốc bổ.”
Trình Chu: “……” Chuyện này thật ư?
Cha Trình Chu làm việc ở công trường, năm ngoái bị tai nạn, gãy chân, nhận được bảy vạn tiền bồi thường, rồi nghỉ ở nhà luôn.
Sau khi bị thương, tinh thần ông không được tốt, suốt ngày lo lắng. Trình Chu về thăm vài lần, thấy cha yếu đi nhiều so với trước, trong lòng cũng không vui. Biết thịt heo có tác dụng như vậy, hắn nên gửi về nhiều hơn.
Trình Dương hào hứng nói: “Trên mạng mà cũng mua được thứ tốt như vậy, thật không thể tin nổi. Anh có thể mua thêm không? Hay cho em địa chỉ web đi?”
Trình Chu nhíu mày, “Đó là lợn rừng người ta nuôi riêng trên núi, ăn toàn đồ thiên nhiên, số lượng không nhiều. Khi nào chủ quán có hàng, anh sẽ mua.”
Đầu dây bên kia, Trình Dương ngẫm nghĩ, “Cũng đúng. Anh, thịt heo đó có đắt không? Nếu đắt quá thì thôi, anh kiếm tiền cũng không dễ.”
“Không đắt, cửa hàng này ít người biết, đang trong giai đoạn thu hút khách, nên còn rẻ.” Trình Chu đáp.
“Vậy thì tốt. Anh dạo này thế nào? Sếp có gây khó khăn gì cho anh không?” Trình Dương hỏi.
Nghe giọng Trình Dương, lòng Trình Chu ấm áp, “Khá tốt, không ai làm khó anh mày đâu.”
Xã hội bây giờ cạnh tranh khốc liệt, Trình Chu bước vào công sở cũng không ít lần bị người ngáng chân. Nhưng giờ khác rồi, hắn đã xoay người thành ông chủ, có mấy chục nhân công giá rẻ lại chăm chỉ. Hắn đã tiến một bước lớn trên con đường trở thành nhà tư bản, không còn ai đè đầu cưỡi cổ nữa.
Trình Dương ngập ngừng, “Ba bảo, nếu anh có tiền dư thì tìm bạn gái đi, dẫn người ta đi ăn, đừng gửi tiền về nhà nữa.”
Trình Chu bất đắc dĩ, “Được rồi, anh biết.”
Vấn đề giới tính của mình, Trình Chu chưa bao giờ nói với gia đình. Bởi vì hắn vẫn chưa có bạn gái, nên người nhà cứ nghĩ hắn chưa tìm được người ưng ý.
Gia cảnh Trình Chu rất bình thường. Cha làm thợ hồ, mẹ làm công nhân ở một xưởng nhỏ tại địa phương. Thu nhập gia đình hạn hẹp, lại có hai con trai, mấy năm qua cũng chẳng để dành được gì. Từ khi đi làm, mỗi tháng Trình Chu đều gửi về 1000 tệ sinh hoạt phí.
“Đừng trông chờ vào anh, tự tìm lấy một người đi.” Trình Chu thầm nghĩ: Hắn hết hy vọng rồi, Trình gia muốn nối dõi tông đường còn phải trông vào Trình Dương.
Tuổi Trình Dương thật ra không lớn lắm, nhưng vì không học đại học, đã lăn lộn ngoài xã hội mấy năm. Ở quê, những người như em trai hắn, không ít đã kết hôn sinh con.
Bố mẹ cũng đã mai mối cho Trình Dương, nhưng vì cậu tính hướng nội, điều kiện gia đình không tốt, nên vẫn chưa thành.
Tiếng cười ngượng nghịu của Trình Dương vang lên, “Em á? Có cô nào thèm để ý đến em chứ!”
Năm lên tám, Trình Dương bị sốt cao, tuy được cứu sống nhưng từ đó chân cậu hơi bị tật, đầu óc cũng chậm chạp hơn. Sau khi tốt nghiệp phổ thông, cậu cứ long đong ở mấy nhà máy.
Nhà nghèo, không nhà không xe, hai con trai lại có một đứa sức khỏe kém, đầu óc không minh mẫn.
Trình Chu tuy là sinh viên, nhưng thời buổi này sinh viên cũng chẳng có giá trị gì. Trong mắt người làng, việc hắn và em trai lấy vợ đều là vấn đề nan giải.
Hai năm trước, Trình Dương được mai mối với một cô gái làm ở xưởng dệt trong làng. Cô gái mắng Trình Dương một trận, nói Trình Dương không nhà không xe, nuôi thân còn chưa xong, đừng có lấy vợ làm khổ đời con cái. Trình Dương rất buồn, sau đó không muốn đi xem mắt nữa, nếu thật sự không từ chối được thì cũng chỉ đến cho có lệ.
Trình Chu cười cười, an ủi: “Mấy đứa con gái đó không có mắt nhìn, Dương Dương nhà ta rất tốt mà.”
“Anh lại trêu em.” Giọng nói ngượng ngùng của Trình Dương vang lên.
Trình Chu hào sảng nói: “Dương Dương đừng vội, chờ anh giàu rồi sẽ cho em hưởng thụ.”
Trình Dương cười nói: “Vâng, em chờ.”