Trình Chu cầm khăn tắm và quần áo rồi bước vào phòng tắm. Dòng nước ấm áp xối xuống, cuốn trôi hết mệt mỏi.

Đang thư giãn dưới vòi hoa sen, cửa phòng tắm bỗng nhiên bị mở toang.

Trình Chu giật mình, hơi luống cuống nhìn người ở cửa: “Ngài làm gì vậy?”

Dạ U nói tỉnh bơ: “Ngươi phản trắc như vậy, ta tất nhiên phải canh chừng, đề phòng ngươi giở trò quỷ quái!”

Trình Chu: “……” Dù là vậy, cũng không cần nhìn chằm chằm lúc tắm chứ, ngượng chết đi được! Hay là Dạ U sợ hãi? Suy cho cùng, nơi này hoàn toàn xa lạ với hắn, có lẽ hắn thấy bất an.

Dạ U dựa cửa, nhìn Trình Chu từ trên xuống dưới.

“Ngài đừng nhìn tôi như thế!” Trình Chu lúng túng nói.

Tuy trong phòng tắm, mọi người cởi hết, gặp nhau trần trụi là chuyện thường, nhưng bị Dạ U nhìn chằm chằm thế này vẫn khiến Trình Chu thấy kì kì.

Dạ U thản nhiên nói: “Ngươi có gì đẹp đâu mà nhìn!”

Trình Chu: “……” Câu này hơi quá đáng rồi! Dáng hắn rõ ràng rất đẹp mà! Dạ U thật là, nếu không đẹp, sao còn nhìn?

Dưới ánh mắt chăm chú của Dạ U, Trình Chu gội đầu, tắm rửa, cảm giác lần tắm này dài lê thê chưa từng thấy.

Dạ U khoanh tay, đánh giá Trình Chu: “Trên lưng ngươi, có một dấu ấn cánh cửa.”

“Dấu ấn cánh cửa?” Trình Chu nghi hoặc.

Dạ U kích hoạt hạt giống trong cơ thể hai người, giúp Trình Chu nhìn thấy dấu ấn đó.

Qua đôi mắt Dạ U, Trình Chu thấy được dấu ấn cánh cửa, trên cánh cửa có một pháp trận hình sao sáu cánh phức tạp.

“Đây là trên lưng tôi?” Trình Chu kinh ngạc.

Dạ U gật đầu: “Sao? Ngươi không biết à?”

Trình Chu lắc đầu: “Tôi tất nhiên không biết.”

“Vậy ngươi cũng mơ hồ thật.” Dạ U lắc đầu.

Trình Chu: “……” Cái thứ này mọc trên lưng, làm sao hắn biết được?

Trình Chu lau khô người bằng khăn tắm: “Ngài nghĩ đó là gì? Liệu tôi có phải là đọa ma giả mà các ngài nói không?”

Dạ U lắc đầu: “Không giống lắm, năng lực của ngươi có chút giống dịch chuyển không gian, cũng có chút giống Truyền Tống Trận. Nghe nói, một số luyện kim sư thượng cổ cao minh, có thể khắc Truyền Tống Trận lên lá cây. Ai có được lá cây đó, liền có thể dùng Truyền Tống Trận trên lá để dịch chuyển.”

Trình Chu nhíu mày: “Ý ngài là, trên người tôi bị khắc một cái Truyền Tống Trận?”

Dạ U gật đầu: “Hơi giống, nhưng ai mà biết được.”

Trình Chu cười: “Nếu đúng là Truyền Tống Trận, e rằng là loại cấp cao nhất!” Có thể đưa hắn xuyên qua thế giới khác, dấu ấn này quả thật lợi hại.

Dạ U gật đầu: “Đúng là rất lợi hại. Mấy tên luyện kim sư cuồng nhiệt chắc chắn sẽ rất hứng thú với ngươi. Nếu biết trên người ngươi có dấu ấn này, chúng có thể sẽ thử biến ngươi thành vật liệu luyện kim đấy.”

Trình Chu: “……”

Dạ U dường như nói càng hăng, tiếp tục: “Nếu bị những kẻ cực đoan căm thù đọa ma giả phát hiện năng lực của ngươi, ngươi có thể sẽ bị treo cổ! Bị thiêu thành tro, thân thể ngươi cháy xong, không biết sẽ còn lại gì, có lẽ là một cánh cửa.”

Trình Chu mặt mày tối sầm, nhìn Dạ U, á khẩu. Tên Dạ U này thật là, dùng giọng điệu bình thản nói ra những lời đáng sợ như vậy, định dọa hắn sao! Nhưng mà, đêm hôm đó, hình như đúng là có thứ gì đó chui vào cơ thể hắn.

Trình Chu tò mò: “Ngài từng thấy Truyền Tống Trận chưa?”

Dạ U lắc đầu: “Chưa.”

Trình Chu thất vọng: “Vậy mà chưa thấy à!” Chưa thấy đã ba hoa lắm thế.

Dạ U hơi bực: “Xây dựng Truyền Tống Trận rất khó, tốn kém, dù đủ tiền, cũng cần luyện kim sư tài giỏi. Ta chưa thấy thì có gì lạ.”

Trình Chu vội gật đầu, xoa dịu: “Không lạ, không lạ!”

Trình Chu suy nghĩ, nếu Truyền Tống Trận thực sự tồn tại, sau này phải tìm cơ hội xem thử. Có lẽ hắn có thể nghiên cứu Truyền Tống Trận, nếu hiểu rõ nó, có thể giúp hắn kiểm soát tốt hơn năng lực xuyên qua thế giới này.

Dạ U hất hàm: “Thôi không nói nữa, ta cũng muốn tắm giống ngươi.”

Trình Chu gật đầu: “Được rồi.”

Trình Chu hướng dẫn Dạ U cách dùng vòi hoa sen, dầu gội, sữa tắm rồi quay người đi ra.

“Ngươi đi đâu?” Dạ U nhìn Trình Chu, giọng điệu không mấy thiện cảm.

Trình Chu bất đắc dĩ: “Tôi đi lấy khăn tắm và quần áo cho ngài.”

Dạ U gật đầu, vênh mặt ra lệnh: “Đi đi.”

Tiếng nước róc rách vọng ra từ phòng tắm. Trình Chu đứng ngoài cửa, do dự có nên nhìn trộm không. Không nhìn thì có vẻ mình thiệt thòi, mình đã bị nhìn hết rồi.

Trình Chu lưỡng lự hồi lâu ở cửa phòng tắm, vẫn chưa quyết định được.

Dạ U mở cửa bước ra. Giọt nước lăn dài trên tóc mai, càng làm tôn lên nước da trắng như tuyết và dung mạo như tranh vẽ.

Tuy không được xem mỹ nam tắm, nhưng được ngắm mỹ nam xuất dục cũng không tệ!

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play