Trình Chu nhanh chóng nhận ra vết thương của mình đã hồi phục được kha khá. Trước đó, sau khi bị Dạ U ép nuốt một viên hạt giống, cơ thể hắn liền trở nên suy yếu.
Tuy nhiên, lúc này Trình Chu phát hiện, thân thể hắn đang chuyển biến tốt lên rất nhiều, không chỉ vậy, thể chất của hắn dường như cũng có sự thay đổi đáng kể.
Trình Chu đoán hẳn là do cơ thể Dạ U hồi phục, nên hắn cũng được hồi phục theo.
Trình Chu nhanh chóng làm thêm một nồi thịt, làm xong liền tranh thủ thời gian tu luyện.
Dạ U ăn một lúc, bỗng nhiên đặt đũa xuống.
Trình Chu mở mắt ra, nhìn Dạ U, có chút khó hiểu hỏi: “Sao vậy?”
Dạ U bất mãn trừng mắt nhìn Trình Chu nói: “Ngươi có phải xem thường ta không, nồi thịt này, hương vị kém hơn nồi trước.”
Trình Chu: “……” Hắn đều làm giống nhau cả, thịt mỡ ăn nhiều, ắt sẽ ngán, Dạ U như này, rõ ràng là xưa nay không ăn uống đàng hoàng, kết quả, giờ ăn uống vô độ, ăn nhiều quá nên ngấy.
Trình Chu có chút bất đắc dĩ, thật khó hầu hạ! Ăn ngán rồi, sao có thể trách hắn chứ?
Dạ U nhìn Trình Chu, khó chịu nói: “Ngươi có phải đang chửi thầm ta?”
Trình Chu cười ngượng, nói: “Sao có thể? Ngài nghĩ nhiều rồi……”
Trình Chu gắp một miếng thịt, bỏ vào miệng, cũng cảm thấy ngấy đến khó chịu.
Trình Chu nhíu mày, thầm nghĩ: Mình căn bản còn chưa ăn thịt, mà đã có cảm giác này, e là bị Dạ U ảnh hưởng rồi.
Trình Chu cố gắng ăn hết một bát thịt, rồi lại tiếp tục tu luyện.
Dạ U liếc nhìn Trình Chu, mắng một tiếng: “Đồ heo!”
Trình Chu nghe mà cạn lời, rõ ràng Dạ U ăn còn nhiều hơn mình, vậy mà còn mặt mũi mắng mình là heo!
Trình Chu có chút nghẹn khuất, nghiến răng, quyết định không chấp nhặt với Dạ U, tập trung tu luyện.
“Ngươi cũng chăm chỉ đấy chứ!” Dạ U nói.
Trình Chu mở mắt ra, nói: “Cơ hội khó có mà?”
Nam tử nào mà chẳng có giấc mộng huyền huyễn! Trước đây xem phim, dù biết là giả, nhưng Trình Chu cũng từng khao khát được bay lượn, tung hoành thiên hạ, mà giờ hắn có cơ hội này, đương nhiên phải trân trọng.
Dạ U nhíu mày, nói: “Mới tiếp xúc với đấu khí kỵ sĩ, một ngày nhiều nhất chỉ có thể tu luyện một giờ, vượt quá thời gian này, hiệu suất sẽ giảm xuống nhiều.”
Trình Chu mở mắt ra, nói: “Là vậy sao? Có cách giải quyết không?”
Dạ U gật đầu, nói: “Đương nhiên có, dùng linh dược hoặc thịt ma thú để bồi bổ, nói chung, linh dược có hiệu quả ôn hòa hơn, còn thịt ma thú thì hiệu quả nhanh hơn.”
“Ra là vậy, xem ra, vận may của tôi không tồi……” Trình Chu nói.
Dạ U gật đầu, nói: “Quả là không tồi, thịt ma thú rất hiếm, ngay cả lãnh chúa đảo Bàn Thạch cũng khó mà được ăn.”
Trình Chu có chút tò mò hỏi: “Lãnh chúa đảo Bàn Thạch là ai vậy?”
Dạ U bĩu môi, nói: “Một tên phế vật! Cả ngày ru rú trong lâu đài than thân trách phận, ai oán số mình hẩm hiu, chẳng có gì đáng nói.”
Trình Chu: “……” Phế vật tốt chứ! Lãnh chúa là phế vật, hắn mới có thể làm vài chuyện ngay dưới mí mắt đối phương.
“Lãnh chúa đảo Bàn Thạch, thực lực thế nào?” Trình Chu hỏi.
Dạ U thản nhiên nói: “Kỵ sĩ Thanh Đồng.”
Trình Chu nghe vậy, có chút kích động nói: “Vậy là, giống tôi?”
Dạ U tức giận liếc nhìn Trình Chu, nói: “Giống? Sao có thể giống được? Dù cùng là Kỵ sĩ Thanh Đồng, cũng có mạnh có yếu, Michael tuy là phế vật, nhưng dù sao người ta cũng tu luyện nhiều năm, ngươi mới bắt đầu, thực lực chắc chắn kém xa hắn.”
Trình Chu gật đầu, nói: “Phải phải phải, ngài nói đúng lắm, nhưng mà, tiềm năng của tôi lớn mà!”
Dạ U khẽ cười, không nói gì.
Dạ U và Trình Chu trốn trong hang động, cứ thế ăn uống qua ba ngày.
Trình Chu hết sức nỗ lực tu luyện đấu khí, dần dần cảm nhận được đấu khí trong cơ thể mình như đang ngày càng dày đặc hơn.
Ban đầu, Trình Chu chỉ có thể phóng ra đấu khí mỏng như sợi tóc, dần dần phát triển thành sợi len.
Tuy đấu khí của hắn tạm thời còn yếu, chưa có lực sát thương gì, nhưng Trình Chu tin rằng chỉ cần mình kiên trì không ngừng, sớm muộn gì cũng sẽ trở thành cao thủ tuyệt thế.
Trong hang động không có gì giải trí, Trình Chu thường quan sát sắc mặt của Dạ U, tốc độ tu luyện của hắn hẳn là không tệ, hình như đã khiến đối phương kinh ngạc.
Ba ngày trôi qua, Trình Chu bỗng có cảm giác, hình như có thể dịch chuyển tức thời.
Trình Chu liếc trộm Dạ U một cái, nhanh như chớp túm lấy chân con lợn rừng.
Trình Chu đã phát hiện, khi kích hoạt dịch chuyển, chỉ cần hắn tiếp xúc với thứ gì, là có thể mang thứ đó cùng dịch chuyển.
Trình Chu quyết định quay về, phần lớn nguyên nhân là muốn tìm thêm thịt lợn rừng để bồi bổ.
Một bàn tay mềm mại, đột nhiên nắm lấy cổ tay Trình Chu, Dạ U ra tay nhanh như điện, còn nhanh hơn cả Trình Chu bắt chân heo.
Trình Chu cảm thấy cổ tay nóng lên, chưa kịp phản ứng, đã mang theo Dạ U trở về căn hộ thuê.
Trình Chu đứng trong căn hộ, mắt to trừng mắt nhỏ với Dạ U.
Trình Chu nhíu mày, nói: “Sao ngài lại tới đây?”
Dạ U hừ nhẹ một tiếng, nói: “Ngươi nghĩ ta sẽ vấp ngã hai lần ở cùng một chỗ sao? Lần trước để ngươi chuồn mất, còn bị ngươi cuỗm sạch chiến lợi phẩm, lần này còn định giở trò cũ? Ngươi nghĩ ta ngu ngốc à!”
Trình Chu: “……” Hắn cũng không muốn thế! Không phải tại Dạ U quá hung dữ sao?
Dạ U đi quanh căn phòng một vòng, có vẻ tò mò.
“Kỳ quái thật, đây là lâu đài của ngươi sao, người tha hương?”
Trình Chu trợn trắng mắt, nói: “Không phải lâu đài, chỉ là chỗ ở bình thường thôi.”
Dạ U nheo mắt, nói: “Chỗ ở bình thường? Chỗ ở bình thường của các ngươi, lại rộng lớn như vậy, người ở đây, chắc hẳn rất hạnh phúc.”
Trình Chu lắc đầu, nói: “Không hẳn, nơi này cách trung tâm thành phố quá xa, lại ẩm ướt, thỉnh thoảng đến du lịch ở lại một chút thì được, ở lâu dễ bị viêm khớp, mọi người đều không thích ở đây……”
Dạ U nheo mắt, có chút nghi ngờ nói: “Thật sao?”
Dạ U nhìn đèn trên trần nhà, tò mò hỏi: “Đây là cái gì? Sao lại phát sáng được?”
“Chỉ là đèn thủy tinh thôi.” Trình Chu nói.
Dạ U nheo mắt, nói: “Đèn thủy tinh sao? Nghe nói một số quý tộc dùng thủy tinh dạ quang để chiếu sáng, nhưng, đa phần vẫn dùng dạ minh châu.”
Trình Chu: “……” Đây tuyệt đối là hai thứ khác nhau.
Trình Chu tắt công tắc đèn, căn phòng lập tức chìm vào bóng tối, Trình Chu bật công tắc lên, đèn lại sáng.
Dạ U lập tức bị khơi dậy hứng thú, đẩy Trình Chu sang một bên, liên tục bật tắt đèn.
Trình Chu nhìn hành động trẻ con của Dạ U, nhất thời không thể nào liên hệ đối phương với hình ảnh sát thủ lạnh lùng quyết đoán trước kia.
Dạ U nhanh chóng nhận ra mình phản ứng hơi quá, liền kiềm chế lại nói: “Thứ thú vị thật, là sản phẩm luyện kim sao?”
Trình Chu gật đầu, nói: “Coi như vậy đi, nhưng mà, phức tạp hơn một chút.”
Trình Chu nhìn Dạ U, nói: “Ngài ngồi đây một lát, tôi đi tắm! Có người gõ cửa, cũng đừng tự tiện mở.”
Nếu có người mở cửa vào, thấy một con heo to tướng như vậy thì phiền phức to.
Dạ U hừ hừ, cũng không biết là đồng ý hay không.
Ở dị giới mấy ngày, Trình Chu thấy người mình hôi hám, cần phải tắm rửa ngay để khôi phục lại chút nguyên khí.