Chương 4: Khôi phục ký ức

Cố Bỉnh Khiêm hít mạnh một hơi lạnh, tay ôm lấy hông, mặt mày ngơ ngác:

“???”

Cái quái gì vậy?

Giang Vân Khởi chống tay đứng dậy, thân thể còn hơi lảo đảo. Từ trên cao nhìn xuống người đang ngồi bệt dưới đất, đôi mắt phượng đen như mực của cậu hiện lên ánh sát ý lạnh lẽo.

“Này, khoan đã…Giang Vân Khởi, cậu bị gì thế hả!”

Cố Bỉnh Khiêm không cần soi cũng biết bên hông mình chắc chắn đã bầm đỏ một mảng, mai dậy kiểu gì cũng tím xanh tím đỏ. Anh đanh mặt lại, giọng cũng nhuốm chút giận:

“Cậu đối xử với ân nhân cứu mạng kiểu này đấy à?”

“Ân nhân cứu mạng?”  Giang Vân Khởi nhíu mày, đầu óc vẫn còn hơi hỗn loạn.

Cố Bỉnh Khiêm nhướn mày… ký ức khôi phục rồi à?

Anh đứng dậy, phủi bụi trên quần, hứng thú nhìn cậu:

“Không nhớ lại được gì à?”

Giang Vân Khởi thu dao lại. Trong đầu mơ hồ hiện lên một đoạn ký ức lộn xộn: ánh nắng rực rỡ chiếu xuống bóng lưng một người đàn ông tựa vào lan can, khuôn mặt anh tuấn lười nhác vương ý cười, mùi thuốc lá nhàn nhạt phảng phất quanh anh ta…

Cậu chớp mắt nhìn lại Cố Bỉnh Khiêm đang châm thuốc, khói thuốc lượn lờ che đi từng nét mặt anh, giống hệt mùi hương trong ký ức kia.

“Anh…”

Giang Vân Khởi sững lại. Cậu đưa tay vào túi áo, móc ra vài viên kẹo bọc giấy lấp lánh.

“Ba điều kiện anh từng nói, tôi vẫn nhớ. Còn…”

Cậu ngừng một chút, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh:

“Xin lỗi.”

Cố Bỉnh Khiêm không nói gì, dập tắt điếu thuốc, tiến lên một bước. Anh cẩn thận bóc vỏ viên kẹo mút vị ô mai rồi bất ngờ nhét vào miệng Giang Vân Khởi. Thấy cậu nhíu mày, sắc mặt hơi thay đổi, anh mới khẽ nhếch môi cười nhạt:

“Ăn hết rồi, anh sẽ tha lỗi.”

Anh lùi về sau, chắp tay sau lưng, thong dong nhìn vẻ mặt “cố nhịn” của Giang Vân Khởi.

Nhóc con, tưởng anh không trị được cậu chắc.

Giang Vân Khởi cố gắng nhẫn nhịn, cuối cùng vẫn không nhả viên kẹo ra ngoài.

“Á… đau quá!”

Tiếng kêu rên khiến hai người quay lại. Giang Vân Khởi nhìn sang  không lầm, đúng là Dương Dĩ Đồng.

Sắc mặt Cố Bỉnh Khiêm nghiêm túc lại. Anh cảm nhận rõ, ánh mắt đầy nguy hiểm đang lặng lẽ rình rập bọn họ trong bóng tối.

Nơi này không an toàn. Phải rời đi ngay.

“Cẩn thận phía sau!”  Giang Vân Khởi hét lớn.

Không kịp nghĩ, Cố Bỉnh Khiêm phản xạ theo bản năng, bật người tránh khỏi chỗ vừa đứng.

RẦM!!!

Một mảng tường sập xuống. Trong làn bụi mù, một bóng nhỏ lộ dần ra.

Cố Bỉnh Khiêm nheo mắt  ánh nhìn hiện lên tia kinh ngạc.

Một con zombie nhỏ trần trụi, da trắng tái, gầy trơ xương. Nó bò sát đất bằng cả tứ chi, dị dạng nhất là nó có hai cái đầu: một cái không có ngũ quan, cái còn lại lộ cả não, chằng chịt mạch máu đen tím. Trên cơ thể ngoài hai đầu ra… còn mọc đầy những con mắt!

Từng ánh nhìn nhớp nhúa, rình mò đầy ham muốn dán chặt vào họ.

“Ôi mẹ ơi, cái quỷ gì thế này?!”

Dương Dĩ Đồng vừa mới tỉnh đã lại ngất xỉu, lần này là vì bị dọa.

Giang Vân Khởi nhíu mày. Cậu không lạ gì những sinh vật ghê tởm  nhưng loại zombie dị hình như thế này thì đúng là lần đầu thấy. Cậu vô thức lùi lại vài bước. Dù mặt không đổi sắc, Cố Bỉnh Khiêm vẫn nhìn ra  cậu chê nó xấu. Rất xấu.

Cả hai người đứng im. Zombie bò tới gần Dương Dĩ Đồng, khịt khịt mũi như ngửi mồi, nước dãi ròng ròng, mùi hôi thối lan khắp. Dương Dĩ Đồng bị mùi tởm lợm ấy làm cho tỉnh lại, mở mắt ra rồi… lại lăn ra xỉu tiếp.

Thằng nhỏ này đúng là xui tận mạng.

Giang Vân Khởi liếc mắt nhìn Cố Bỉnh Khiêm. Anh gật đầu.

Lưỡi dao sắc lạnh lóe sáng. Giang Vân Khởi như tia chớp lướt vòng sau con zombie, vung dao chém mạnh  một cái tai bị chém rụng!

Con zombie này phản ứng rất nhanh. Với số lượng mắt dày đặc, đánh lén là vô ích. Giang Vân Khởi lập tức rút lui, tránh khỏi móng vuốt dài nhọn hoắt của nó.

Chất lỏng tím sẫm nhỏ xuống sàn. Con zombie gào rú, lao thẳng về phía Cố Bỉnh Khiêm. Nhưng anh né cực nhanh, khiến nó không sao cắn trúng.

GRAO!!!

Nó rít lên, giọng the thé, gào rú như phát cuồng, tiếp tục lao vào tấn công.

Cố Bỉnh Khiêm rút đường đao, đứng ở tiền tuyến hút lực chú ý. Giang Vân Khởi vòng sau chuẩn bị tập kích.

Anh duỗi tay ra, để nó cắn vào.

“RẮC!”

Răng nó gãy rụng đầy đất.

Nhân lúc đó, Cố Bỉnh Khiêm giơ đường đao bổ xuống  nửa cái đầu không có ngũ quan bị chém nát.

Giang Vân Khởi lập tức lao tới, vung rìu, chém mạnh cái đầu còn lại cũng văng đi.

“Anh ổn chứ?” – Giang Vân Khởi liếc tay Cố Bỉnh Khiêm.

“Không sao. Anh dùng dị năng rồi, răng nó cắn không nổi.”

Con zombie nhỏ lắc mình, cảm thấy hai người này quá khó chơi, bèn nhanh chóng phá cửa bỏ trốn.

“Chậc, để nó chạy mất rồi.”

Cố Bỉnh Khiêm nhìn đống hỗn độn dưới chân, vẻ không cam lòng. Cái xác này mà có tinh hạch thì chắc năng lượng không hề nhỏ. Đúng là đáng tiếc.

“Anh Cố… anh Giang…”

Từ góc tường vang lên tiếng gọi yếu ớt. Hai người quay lại  là Dương Dĩ Đồng vừa tỉnh lại lần nữa. Mặt cậu ta trắng bệch, hoảng hốt hỏi:

“Cái con quỷ đó… đâu rồi?”

“Chạy rồi.”  Giang Vân Khởi đáp gọn, rồi đi sang bên ngồi xuống.

Mới lấy lại ký ức đã vác rìu chém zombie, dù là ai cũng thấy kiệt sức. Cậu cảm thấy bụng hơi đói, nghĩ một lúc rồi rút từ nút không gian ra một ống dinh dưỡng.

Khó uống. Sao vậy nhỉ?

Giang Vân Khởi ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, rồi nhìn chăm chú vào chiếc lọ rỗng, trong mắt thoáng chút khó hiểu.

“Khoan đã… anh có dị năng à? Là dị năng hệ không gian hả?”

Dương Dĩ Đồng đỡ Viên Lộ ngồi xuống, tình cờ thấy trong tay cậu vừa xuất hiện vật thể, trợn mắt hỏi,

“Em còn tưởng anh không có dị năng đấy chứ!”

Cậu ta đưa cho Viên Lộ nửa chai nước và một mẩu bánh mì, ra hiệu cô ăn tạm.

Cố Bỉnh Khiêm liếc nhìn Giang Vân Khởi, ánh mắt tối lại.

Giỏi lắm. Có dị năng mà giấu anh hả.

“Tôi không có dị năng. Đây là… nút không gian.”

Có lẽ là cảm nhận được tâm trạng kia, Giang Vân Khởi nhẹ nhàng giải thích.

“Hừ.”

Cố Bỉnh Khiêm quay đi, không thèm nhìn cậu.

“Chỗ này không nên ở lâu. Tốt nhất rời khỏi ngay.”

Anh dứt khoát quay lại căn phòng trắng, gom toàn bộ vật tư còn lành lặn, đến cả sách vở trên giá cũng không tha  thu sạch về không gian.

“À đúng rồi, phí giao dịch vẫn giữ nguyên.”

Vừa bước đến cửa, Cố Bỉnh Khiêm chợt dừng lại, nở nụ cười khiến người ta lạnh sống lưng:

“Vì vừa rồi, anh lại cứu mạng tụi em một lần nữa.”

“Khụ khụ khụ!”

Viên Lộ nghe xong suýt sặc nước miếng, mặt vốn đã trắng nay còn tái hơn.

Khốn thật, đúng là đồ con buôn xấu xa.

Cả nhóm theo hành lang rút lui, sàn nhà loang lổ vết máu và dấu chân  là dấu vết con zombie nhỏ để lại.

“Nó sẽ không để chúng ta rời khỏi đây dễ dàng.” Giang Vân Khởi nói, giọng chắc nịch.

Lời còn chưa dứt, ba người còn lại đồng loạt ôm đầu, cơn đau nhói như kim đâm tràn ngập trong não bộ.

Gương mặt Giang Vân Khởi lập tức sầm xuống, ánh mắt lạnh lùng xoáy thẳng về một góc khuất, luồng tinh thần lực cấp S như sóng lớn cuồn cuộn tràn đến.

ẦM!!!

Một tiếng nổ sắc bén vang dội khắp hành lang. Bầy xác sống bên ngoài cảm nhận được nguy hiểm chưa từng có, theo bản năng thú tính lập tức tháo chạy tán loạn.

Bầu trời phía đông bắt đầu chuyển sáng, ánh bình minh mỏng manh len lỏi vào hành lang tối tăm. Giang Vân Khởi bước từng bước chậm rãi, đôi giày quân đội nện vang mặt sàn, ánh mắt lạnh như lưỡi dao, như kẻ đi săn trong bóng tối.

Con zombie nhỏ nằm co quắp dưới đất, não bị đánh vỡ tung tóe, hàng chục con mắt trên thân thể tràn đầy hoảng loạn và sợ hãi.

Giang Vân Khởi cúi xuống nhặt lấy viên tinh hạch màu trắng sữa. Năng lượng dịu nhẹ luồn vào kinh mạch, dần dần chữa lành tinh thần lực đang bên bờ sụp đổ của cậu.

“Cậu… cậu không sao chứ?”

Cố Bỉnh Khiêm vừa lo cậu chống không nổi, vừa khập khiễng bước lại gần.

Nhớ đến số năm mươi mốt viên tinh hạch đang nợ, Giang Vân Khởi bỗng hơi chột dạ. Cậu lặng lẽ quăng viên tinh hạch đã mất ánh sáng vào không gian nút.

Cố Bỉnh Khiêm thấy hết. Anh nhếch môi cười:

“Con zombie này do cậu giết, tinh hạch là của cậu. Xử lý thế nào là quyền của cậu.”

May mắn là lần này ba người kia không bị ảnh hưởng quá nghiêm trọng.

“Trời ơi đại thần! Làm sao anh đánh chết nó mà không cần động tay chân vậy?”

Dương Dĩ Đồng mắt long lanh, một lòng sùng bái chạy theo Giang Vân Khởi, háo hức muốn học hỏi.

Giang Vân Khởi nghĩ ngợi một chút  thật sự không biết phải giải thích sao cho họ hiểu về áp chế cấp bậc tinh thần lực.

Cậu đến từ tương lai hai ngàn năm sau  thời đại vũ trụ. Sau nhiều lần tận thế, nhân loại tiến hóa cả thể chất lẫn giới tính, sinh ra Alpha, Beta, Omega.

Cấu trúc gen thay đổi, con người có thêm một loại năng lượng… tinh thần lực.

Trong đó, Alpha và Omega hiếm hơn, tinh thần lực cũng mạnh hơn Beta rất nhiều.

Mức tinh thần lực chia từ E đến 3S. Cậu từng là cấp 3S cao nhất, nhưng sau khi xuyên qua lỗ sâu thời không đến thế giới này, giảm xuống còn cấp S.

Con zombie vừa rồi cũng có cấp tinh thần lực là S, nhưng xét về kinh nghiệm chiến đấu, Giang Vân Khởi vẫn mạnh hơn, cộng thêm nó không đề phòng, nên mới xử lý được một kích trí mạng.

“Lắm mồm thế. Nói nữa là phí tăng thêm một nửa.”

Cố Bỉnh Khiêm lạnh mặt chen vào giữa, đẩy Dương Dĩ Đồng sang một bên, còn tiện tay khoác vai Giang Vân Khởi.

Anh rất rõ  người này trên người đầy bí mật.

Nhưng không sao. Người hiện đang ở bên anh, sau này từ từ tìm hiểu cũng chưa muộn.

Trong lúc anh còn đang tính toán trong bụng, không để ý rằng Giang Vân Khởi cả người cứng đờ, gương mặt hơi gượng gạo.

“Hầy… hai người họ thân quá đi mất.”

Dương Dĩ Đồng ngửa đầu than thở, giọng đầy ghen tị:

“Em cũng muốn được ôm đại thần một cái…”

Viên Lộ nhìn cậu ta như nhìn thằng ngốc.

Thân?

Nếu là hôm qua, còn có thể nói thân. Nhưng hôm nay nhìn là biết có gì đó… sai sai.

Không thấy Giang Vân Khởi đang muốn bẻ gãy cái tay đặt trên vai mình kia à?

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play