Chương 1: Mỹ nhân từ trên trời rơi xuống
Nghe thì có vẻ hay, chứ nói trắng ra thì... đúng là từ trên trời rơi xuống thật.
Nói cho dễ nghe thì, Cố Bỉnh Khiêm là kiểu người không có lợi thì không nhúc nhích. Còn khó nghe hơn? Chính là một con buôn đen đúng chuẩn.
Muốn nhờ anh ta giúp việc gì, nhẹ thì mất một lớp da, nặng thì chẳng biết mình bị bán lúc nào.
Ấy vậy mà một tuần trước, tên gian thương này lại làm chuyện động trời: cứu một người đàn ông mà không lấy một đồng nào. Ít nhất trong mắt người ngoài là thế.
“Phi! Đồ chó chết! Không giết mày, ông đây không họ Cố!”
Một người đàn ông vóc dáng cao lớn, mặt mũi điển trai, vừa nôn ra một búng máu vừa nghiến răng nghiến lợi chửi, ánh mắt sắc bén như dao nhìn chằm chằm con chó ba đầu trước mặt.
Trên sân thượng của tòa nhà cũ, hiện trường hỗn loạn. Con chó ba đầu há rộng cái miệng đầy răng nanh, nhìn đối thủ với ánh mắt đầy hằn học và thèm khát, như thể chỉ chờ xé xác hắn ra.
Cố Bỉnh Khiêm khẽ cúi người, tránh cú vồ tới của con quái vật, rồi nhanh tay đâm con dao găm vào cổ nó. Cổ tay anh xoay mạnh, máu tanh hôi phụt ra tung tóe lên cả tay.
Con chó ba đầu tru lên vì đau, ra sức vùng vẫy để hất Cố Bỉnh Khiêm khỏi người nó.
"Cuối cùng cũng tìm ra điểm yếu rồi." Cố Bỉnh Khiêm nhếch môi cười nhẹ. Dao vẫn găm trong cổ nó, tay phải anh xuất hiện một thanh đao đường màu vàng chói lóa.
Lưỡi đao lạnh lẽo xẹt qua ánh sáng sắc bén, vung tay một phát, phần xương nhô ra ở sau gáy con quái vật lập tức vỡ toang. Cơn giãy chết cũng chấm dứt. Con chó ba đầu gục xuống, tắt thở hoàn toàn dưới tay anh.
Cố Bỉnh Khiêm chống tay vào hông, thở dài một hơi, rồi cúi xuống rút dao, mổ phần cổ sinh vật, moi ra một viên tinh hạch màu trắng sữa lấp lánh.
Đây là một phần nhiệm vụ lần này của anh: thu thập tinh hạch.
Tận thế bùng phát được gần nửa năm, tiền giấy đã trở nên vô giá trị, vật tư ngày càng hiếm. Giao dịch bằng hàng đổi hàng cũng rất ít. Giờ đây, tinh hạch chính là đơn vị tiền tệ lưu hành chủ yếu kiêm nguồn năng lượng chính.
Cố Bỉnh Khiêm cau mày, ánh mắt hơi tối lại. Anh không ngờ trong thành phố đã bị bỏ hoang này lại có quái thú mạnh đến vậy. Hoặc là thông tin từ căn cứ có sai sót, hoặc… có kẻ cố tình dụ anh ra ngoài.
Thôi, giờ chưa nghĩ nhiều được. Quan trọng nhất là phải tìm chỗ trú an toàn qua đêm.
Vì về đêm, lũ xác sống hoạt động mạnh hơn nhiều.
Cố Bỉnh Khiêm đứng trên sân thượng nhìn ra xa mà không nhận ra, trên đầu anh lúc này đang có một chiếc vật thể bay hình đĩa lặng lẽ áp sát.
Cái bóng càng lúc càng lớn. Đến khi anh cảm thấy có gì đó không ổn thì đã quá muộn.
Một bóng người rơi thẳng từ trên trời xuống. Liền sau đó là một tiếng nổ lớn, vật thể hình đĩa nổ tung giữa không trung, từng mảnh vỡ rơi đầy mặt đất.
Cố Bỉnh Khiêm không kịp tránh, trực tiếp bị đè thành... tấm đệm thịt.
Má! Hôm nay đúng là hạn tam tai!
Lúc thì bị chó rượt, lúc thì bị xác sống cắn, giờ còn bị người ta từ trời rơi xuống đập cho bất tỉnh nhân sự.
Tai ong ong, đầu choáng váng. Cố Bỉnh Khiêm mất vài giây mới hoàn hồn. Anh lắc đầu, nghiến răng đẩy người đang đè trên mình ra, tay chống lưng gượng dậy.
Mẹ kiếp, suýt gãy lưng rồi.
Anh đưa chân đá đá người mặc đồ đen đang nằm im:
“Này, còn sống không đấy? Còn sống thì ư ử cái coi.”
"...Không lẽ chết thật rồi?" Anh cau mày, cúi xuống định vén tóc người kia ra để xem tình trạng.
“Bốp!” tay anh bị đánh mạnh một phát.
Người kia mở mắt, bật dậy, nhanh chóng rút dao găm từ cổ tay áo, thủ thế, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn Cố Bỉnh Khiêm.
Cố Bỉnh Khiêm cúi xuống liếc nhìn vết đỏ in hằn trên mu bàn tay, nhẹ thổi một cái phủi bụi rồi nhướng mày cười hờ hững:
“Này, tôi vừa cứu cậu đấy, mà cậu đối xử với ân nhân thế à?”
Người kia nheo mắt, ánh mắt lướt qua người anh đánh giá từ trên xuống dưới, giọng trong mà lạnh:
“Anh cứu tôi?”
“Chứ còn gì nữa.” Cố Bỉnh Khiêm gật đầu không chớp mắt, mặt tỉnh bơ.
Tôi làm cái đệm cho cậu còn chưa đủ à?
Anh tựa người vào lan can sân thượng, thấy xung quanh chưa có xác sống, liền tranh thủ đùa cợt:
“Còn chưa hỏi tên cậu. Là ai? Từ đâu rơi xuống thế? Không lẽ là... Lâm muội muội?”
Lâm muội muội suýt đập chết tôi đấy.
“Tôi là ai?... Là ai cơ?” Người kia thì thào, dao rơi xuống đất, ánh mắt hoang mang rõ rệt.
Cố Bỉnh Khiêm thu lại nụ cười bất cần, bước lên một bước mới phát hiện: quần áo người kia ướt đẫm máu, mùi tanh xen lẫn một hương thơm kỳ lạ lan tỏa trong không khí.
“Cậu còn sống đúng là kỳ tích.” Anh nghiến răng đỡ lấy người sắp ngã gục.
“Giang Vân Khởi?” – Cố Bỉnh Khiêm tinh mắt thấy dòng chữ trên thẻ tên ở ngực áo người kia: một hàng tiếng Trung, một hàng ký tự lạ như bùa chú.
Người kia chớp mắt: “Tôi tên Giang Vân Khởi?”
Cố Bỉnh Khiêm lườm: “Không phải cậu thì là tôi chắc?”
“Thôi được rồi, đừng động đậy nữa, để tôi xử lý vết thương cho.” Thấy Giang Vân Khởi lại định ra tay, anh vội bắt lấy cổ tay người kia. “Á đù, vải quần áo này gì mà cứng thế, dao chém không đứt?”
Giang Vân Khởi ngẩn người, cúi nhìn bộ đồ màu đen, nói nhỏ: “Không được dùng bạo lực.”
“Hử? Mất trí rồi mà vẫn nhớ cách cởi đồ hả?” Cố Bỉnh Khiêm buông tay, nhìn Giang Vân Khởi xoay người cởi áo.
Khoảnh khắc nhìn thấy vết thương, ánh mắt Cố Bỉnh Khiêm thoáng dao động.
Một vết chém sâu đến tận xương kéo dài từ vai phải đến ngang hông trái. Máu không còn chảy, nhưng phần da thịt hai bên đã cháy xém như bị thiêu rụi…
Ánh mắt Cố Bỉnh Khiêm vẫn dừng lại trên tấm lưng trắng nhợt đầy vết thương của Giang Vân Khởi. Mãi đến khi anh kia định mặc áo lại, anh mới như bừng tỉnh.
“Cậu làm gì vậy? Anh còn chưa bôi thuốc xong!”
Vết thương vừa cầm máu lại rỉ máu vì động tác mạnh lúc nãy của Giang Vân Khởi.
Cố Bỉnh Khiêm hít một hơi, giọng đầy bất mãn:
“Thiệt tình, mắc nợ cậu chắc. Ngồi yên đó, chờ anh một chút.”
Lũ zombie ở dưới tầng đã bắt đầu tụ lại. Đám quái vật như keo chó này, ngửi thấy mùi máu là bu đông bu đỏ ngay.
Cố Bỉnh Khiêm khẽ chửi một câu, liếc nhìn Giang Vân Khởi vẫn ngồi im không nhúc nhích, rồi cúi người nhặt lại balo bị vứt dưới đất. Anh kéo khóa, mượn balo làm vật che mắt, lôi ra một ít vật tư y tế từ không gian mang theo. Sau đó bước nhanh về phía Giang Vân Khởi, chuẩn bị xử lý vết thương cho anh.
“Đau thì kêu một tiếng.”
Cố Bỉnh Khiêm chưa từng băng bó cho ai, giờ mặt cau mày có, dùng bông tẩm thuốc sát trùng chấm nhẹ vào vết thương, tay cực kỳ cẩn trọng.
Vết thương lớn quá. Anh ngồi xổm lâu đến mức chân gần như tê rần.
Cái vết chém này nhìn thôi cũng thấy nhức cả người, không biết là trúng cái gì mà rách toạc vậy nữa.
...Ơ?
Người này không có cảm giác đau à?
“Cậu không thấy đau sao?”
Cố Bỉnh Khiêm nghiêng người, định xem thử Giang Vân Khởi có phải đã ngất vì đau không, ai ngờ lại bất ngờ đối diện với một đôi mắt đen sâu thẳm.
Ánh mắt ấy vừa lạnh lẽo, vừa khó đoán.
Nghe anh hỏi, Giang Vân Khởi chớp mắt, nhíu mày khẽ lắc đầu.
Anh cũng không rõ vì sao mình không thấy đau. Chỉ là tiềm thức cứ nói với anh rằng... đau thế này chẳng là gì cả.
“Chậc, tóc dài che hết cả mặt.”
Cố Bỉnh Khiêm rút mắt lại, lục trong balo một vòng rồi đưa cho Giang Vân Khởi một sợi dây buộc tóc:
“Buộc tóc lên đi, che hết tầm nhìn rồi.”
Tóc Giang Vân Khởi dài đến tận thắt lưng, đen nhánh và mềm mượt. Sau khi buộc cao thành đuôi ngựa, nhìn trông càng gọn gàng hơn.
Không còn tóc che mặt, Cố Bỉnh Khiêm cuối cùng cũng thấy rõ dáng vẻ của người này.
Một đôi mắt phượng dài và sắc, đồng tử đen sâu như vực, sống mũi cao, môi hơi nhợt, thậm chí trông hơi tái. Dáng vẻ tuấn tú mà lạnh lùng, đúng kiểu cao lãnh chi hoa, như lời thằng nhóc Đường Dịch nói chỉ có thể ngắm từ xa, không thể chạm vào.
Với chiều cao khoảng một mét chín, chắc cũng ngang anh.
Cố Bỉnh Khiêm khẽ nhếch môi, rút mắt về từ sự kinh ngạc ban nãy.
“Xem ra tối nay phải tìm chỗ khác ngủ rồi.”
Anh liếc nhìn hoàng hôn đỏ rực cuối trời. Trong không khí vương đầy mùi thịt thối, máu tanh, và… một chút hương hoa.
...Hương hoa?
Ở đâu ra hương hoa?
Ngửi kỹ thì hình như là mùi trà hoa.
Ánh mắt anh đảo nhanh, nhìn về phía Giang Vân Khởi lúc này đã mặc lại áo.
“Còn đi được không?”
Cố Bỉnh Khiêm đứng sát rìa sân thượng, chỉ về khoảng cách chừng ba mét giữa hai tòa nhà, nói:
“Chúng ta phải nhảy qua bên kia. Cậu làm được không?”
Giang Vân Khởi đầu óc vẫn còn hơi mơ hồ. Rõ ràng cơ thể còn rất yếu, vậy mà động tác lại vô cùng dứt khoát, nhẹ nhàng nhảy sang sân thượng đối diện.
Thấy anh còn di chuyển được, Cố Bỉnh Khiêm cũng không nói thêm gì. Hai người lần lượt nhảy qua mấy mái nhà, đến khi gặp được một sân thượng không có zombie mới dừng lại.
Có thể là vận may quay trở lại sau một ngày đen đủi sân thượng này không chỉ sạch sẽ mà còn có cả mái che.
“Ở đây nghỉ một đêm đi.”
Cố Bỉnh Khiêm ngồi bệt xuống đất, tựa người vào bức tường, thoải mái thở phào:
“Cuối cùng cũng được nghỉ rồi.”
“Cậu không ngồi à?”
Giang Vân Khởi cau mày nhìn mặt đất đầy bụi, do dự một chút rồi cũng ngồi xuống.
Cố Bỉnh Khiêm liếc thấy ánh mắt đó, bật cười:
“Ra là kiểu kén sạch sẽ? Cậu à, tận thế rồi, ai còn rảnh để chê bẩn.”
“Thôi, không biết cậu mất trí nhớ tạm thời hay vĩnh viễn nữa. Biết đâu ngủ một giấc lại nhớ ra.”
Anh cởi áo khoác trải xuống đất, nói thêm:
“Thương binh được ưu tiên. Cậu ngủ nửa đêm đầu, anh ngủ nửa sau. Luân phiên gác, chịu không?”
Giang Vân Khởi phản ứng hơi chậm nhưng vẫn rất ngoan ngoãn nằm xuống, nhắm mắt lại mà không nói một lời.
...Má.
Ngoan thật.
Cố Bỉnh Khiêm cắn nhẹ môi dưới, bắt đầu nghi ngờ lời Đường Dịch từng nói về “hoa cao trên núi, chỉ nên ngắm không nên hái”.
Màn đêm buông xuống.
Trời đen kịt không trăng không sao, gió nhẹ mang theo mùi xác thối lan khắp thành phố. Từng tiếng gào rú như thú hoang vang lên từ những góc khuất không rõ hình dạng.
Góc tường sân thượng, chàng trai trẻ nhắm chặt mắt, mày nhíu lại, mồ hôi lạnh thấm ướt cả tóc mái.
Trong mơ, một màn sương mù dày đặc bao trùm mọi thứ. Tiếng súng, tiếng hét, tiếng xé thịt vang khắp nơi. Mùi tanh nồng trộn lẫn với một thứ hương ngọt kỳ quái khiến người ta buồn nôn.
Sau màn sương mờ mịt, một cái bóng đen khổng lồ lờ mờ hiện lên.
Giang Vân Khởi nắm chặt nắm tay, muốn chạy khỏi nơi này, nhưng cơ thể hoàn toàn không nhúc nhích được. Anh chỉ có thể trơ mắt nhìn một thanh vũ khí sắc lạnh giáng xuống.
Sau đó, một giọng nói mơ hồ vang lên bên tai…
“Muốn trách thì trách mày quá mềm lòng.”