Chương 19: Em gái này có người yêu chưa?
“Ông ơi, ông thật sự không đi cùng bọn cháu sao?”
Trong sân, mùa hè oi ả, tiếng ve râm ran giữa đêm. Tối nay, Đường Dĩ Triều đang ngồi giải thích với dân làng kế hoạch ngày mai rời khỏi nơi này. Ai ngờ phần lớn người dân lại không muốn rời đi.
Người phản ứng gay gắt nhất chính là cụ ông lớn tuổi nhất làng — cụ Cừ, năm nay đã bảy mươi ba tuổi.
Cụ Cừ vốn là người khỏe mạnh, tuổi tác chưa để lại nhiều dấu vết thời gian trên gương mặt ông. Nhưng nửa năm chạy trốn, trốn tránh tang thi, người thân lần lượt ra đi, khiến mái tóc ông bạc trắng, nếp nhăn hằn sâu, tấm lưng từng thẳng tắp giờ cũng đã còng xuống. Trong ánh mắt ông là muôn vàn u sầu, tang thương.
Cụ đứng lặng dưới màn đêm, ánh mắt hướng về nơi xa xăm như đang nhìn thấy dấu vết tháng năm in đậm trên vùng đất quê hương. Trước câu hỏi của Đường Dĩ Triều, ông bình tĩnh đáp: “A Triều, nếu ta đi rồi, thì chẳng còn ai ở lại giữ làng nữa.”
Giọng nói ông đầy tình cảm và kiên định.
“Ta lớn lên ở đây, ăn gạo làng mình trồng, uống nước suối sau núi. Cháu bảo xem, một nơi đã nuôi lớn ta như thế, ta sao có thể bỏ đi được?” Trong ánh mắt cụ Cừ ngập tràn tình yêu và sự gắn bó với mảnh đất này.
“Còn mấy đứa như Tú Vân, A Trạm, Tiểu Ý, bọn nó còn trẻ, không nên chờ chết ở nơi này. Nhưng ta già rồi, đi không nổi nữa, cũng không muốn đi đâu, để ta ở lại đây, cùng sống chết với làng.”
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT