Chương 17: Thừa nước đục thả câu
Căn phòng ẩm thấp, tối om, không khí đặc quánh mùi máu tanh. Thiếu nữ nhẹ bước đến gần cửa, cẩn thận nhìn trái nhìn phải, chắc chắn xung quanh không có ai mới khẽ đẩy cửa bước vào.
Phòng này trước kia có lẽ là kho chứa đồ, các góc chất đầy những vật dụng cũ kỹ, mùi mốc meo và mục nát xộc thẳng vào mũi. Giữa phòng là một người đàn ông đang nằm sấp, tay chân đều bị xiềng bằng còng và xích sắt. Toàn thân anh ta đầy thương tích, máu từ các vết thương rỉ ra, nhỏ xuống sàn nhà thành từng vũng đỏ sẫm.
Nghe thấy tiếng bước chân khe khẽ, người đàn ông tưởng bọn chúng lại đến tra tấn mình, liền thở dốc, yếu ớt lẩm bẩm: “Đừng hòng bắt tôi nói ra…”
“Suỵt… Đội trưởng Lâm, anh đừng nói nữa, em đến cứu anh ra ngoài.” Thiếu nữ vòng ra sau lưng anh, cúi đầu quan sát kỹ kết cấu của chiếc còng tay.
Lâm Tấn Nam cố sức quay đầu lại, hốc mắt bầm tím khiến anh gần như không mở nổi mắt, chỉ hé được một khe nhỏ để nhìn người đến là ai.
Thiếu nữ ấy vóc dáng gầy gò, mặc rất nhiều lớp áo, trên mặt bôi đầy đất vàng, tóc tai lởm chởm, ánh mắt lại trong veo.
Cô hình như tên là Dư Hữu Tư, là người mà họ từng cứu ở Ninh Thành.
“Em mau chạy đi, đừng lo cho tôi…” Lâm Tấn Nam hiểu rõ tình hình của mình, còng tay này không có chìa thì chẳng thể mở được, huống hồ còn bị xích sắt to bằng ngón tay quấn chặt.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play