Tiết Thanh Linh sau khi về đến Tiết phủ, liền nhốt mình trong phòng.
Trong phòng y, ngoài những lớp màn lụa màu xanh lơ tinh xảo, những chiếc tủ quần áo quý giá, giá đồ cổ, các loại vật trang trí bằng san hô, ngọc thạch, còn có một giá sách chất đầy y thư. Bên cạnh giá sách là một chiếc bàn nhỏ, đặt giấy bút mực, bên cạnh còn có từng chồng giấy trắng, trên đó đã chi chít chữ.
Tiết Thanh Linh loạng choạng đi đến trước bàn vuông nhỏ, cầm lấy vài tờ giấy, đôi mắt trong veo, ngấn nước lướt qua những con chữ trên giấy. Đó là một đơn thuốc, y nhận được từ hai chị em kia khi mới gặp Bùi Sơ, là đơn thuốc do Bùi đại phu tự tay viết.
Những đêm đốt đèn, y đã sao chép lại đơn thuốc này rất nhiều lần. Không chỉ đơn thuốc này, mà còn những thứ khác, bệnh án đối phương viết, y lý đối phương giảng, y cũng đều thu thập lại. Đôi khi y sẽ học theo nét chữ của đối phương, nghiêm túc viết lại một lần. Tuy nét chữ của Bùi đại phu rất đặc biệt, y dù sao chép thế nào cũng không giống, không học được khí khái của đối phương, nhưng khi viết như vậy, trong lòng y lại vẫn vui vẻ.
Qua bao ngày đêm, những tờ giấy trắng như vậy đã tích lũy vô số, đều được cất giữ trong phòng y.
Tiết Thanh Linh khẽ thở dài, y đặt những tờ giấy trắng trên tay xuống, ngược lại cầm lấy một cuốn y thư. Y mang máng nhớ cuốn y thư này có nội dung mà vừa rồi Bùi Sơ và Liễu Nhược Phiên đã thảo luận.
Y lật từng trang, từng trang y thư, nhưng không sao tìm thấy trang mà y muốn tìm. Cuối cùng, sau khi lật hết cả cuốn sách, Tiết Thanh Linh vẻ mặt cô đơn, giọng nói lí nhí: “Có lẽ là ta nhớ nhầm…”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT