Tiết Thanh Linh trong lòng vô cùng do dự, y chống cằm, nhìn Bùi Sơ trước mắt, không nhịn được hỏi: “Bùi đại phu, ngài nói xem… Hồi Xuân Đường có nên ngừng bán cháo không…”
Bùi Sơ đặt thìa xuống, nuốt hết cháo trong miệng, rồi dùng khăn lau miệng, lúc này mới hỏi lại: “Chuyện này tùy ngươi có muốn bán hay không, dù sao ngươi mới là người nấu cháo, y quán này cũng là do ngươi mở.”
“Ta cũng không biết nữa.” Tiết Thanh Linh lẩm bẩm. Kỳ thực từ ban đầu, y vốn không định bán cháo ở y quán. Chỉ là tình cờ nấu dư một nồi cháo, người nhà ăn không hết, liền đặt ở y quán bán đi, lại còn được rất nhiều người Lâm An yêu thích, vì vậy Tiết Thanh Linh có chút vui mừng, nên mới không ngăn cản việc bán cháo ở y quán.
Tiết Thanh Linh xoa trán, bối rối nói: “Nhưng y quán sao lại có thể bán cháo được chứ?”
Bùi Sơ ngồi đối diện y cười, đáp: “Ai quy định y quán lại không thể bán cháo?”
“Ngươi mà không bán cháo, món ngon nhất tuyệt này của Lâm An Thành cũng sẽ biến mất, e rằng không biết bao nhiêu người sẽ thất vọng đâu… Hơn nữa, ta thấy ngươi bán cháo ở y quán cũng rất có ích, ngươi xem… Vốn dĩ y quán của chúng ta trước cửa có thể giăng lưới bắt chim, không một ai hỏi đến, bây giờ ngươi vừa bán cháo, đã thuận tiện đưa tới hai bệnh nhân rồi.”
Tiết Thanh Linh bị những lời này của hắn chọc cười. Y thầm bổ sung trong lòng: Không chỉ chiêu mộ được bệnh nhân, quan trọng hơn là – còn có thể chiêu mộ được đại phu nữa!

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play