Lưu Toàn Sâm này e rằng đúng là ma đói chuyển thế, hoặc có lẽ kiếp trước là hổ đói đầu thai. Sau khi trả tiền thuốc và tiền khám bệnh, trước khi cầm gói thuốc rời đi hắn còn không nhịn được lên tiếng: “Ta đến y quán của các ngươi chữa bệnh, có thể tặng kèm một bát cháo không? Một bát cháo nhỏ như vậy, vài miếng là hết, thật sự là chưa đủ đã…”
Lúc này, trong y quán vẫn còn bốn năm người nán lại xem náo nhiệt, nghe vậy cũng hùa theo không ngớt: “Y quán của các người nếu khám bệnh mà tặng cháo, ta cũng đến khám bệnh.”
“Đúng vậy, đúng vậy, xin một bát cháo.”
…
Bùi Sơ nhìn quanh, phát hiện Tiết Thanh Linh lúc này lại không có ở đây. Nhiều người đòi cháo như vậy, e là y đã tìm chỗ nào đó trốn đi rồi. Bùi Sơ thầm nghĩ, rồi thay mặt Tiết Thanh Linh từ chối đám người đòi cháo một cách dứt khoát: “Chữa bệnh là chữa bệnh, ăn cháo là ăn cháo, hai việc không thể gộp làm một. Có bệnh thì cần trị, không bệnh cũng không cần vì một bát cháo mà đến khám.”
“Cháo hôm nay đã bán hết rồi, dù có muốn uống cũng thật sự không còn nữa.”
Những người khác nghe nói không còn cháo, cũng đành thất vọng rời khỏi y quán cùng Lưu Toàn Sâm. Bây giờ náo nhiệt đã xem xong, những người thân thể khỏe mạnh như họ quả thực không nên tiếp tục ở lại trong y quán.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT