Về lại chỗ ngồi, Chu Thanh Thanh mở word lên – dòng đầu tiên gõ tiêu đề to tướng, sau đó cô lôi một bản kiểm điểm cũ ra từ cái thư mục bí mật tên “rác” lên rồi chọn chọn lọc lọc một hồi và bắt đầu sao chép và chỉnh sửa.
Dĩ nhiên không thể bê nguyên xi, giữa bài cô khéo léo chèn vào vài đoạn mô tả lại “sự kiện bi thương” hôm qua, cuối cùng chốt lại bằng một tràng cảm thưởng xin lỗi đầy thành khẩn. Và để kết bài thật có hậu, cô thêm vào một đoạn văn mẫu ca ngợi sếp, ca ngợi công ty, ca ngợi ti tỉ thứ…thế là bản kiểm điểm tám trăm chữ được hoàn thành.
Chỉ còn hai trăm chữ cuối, mới là phần cần lấy tâm ra để viết chút.
Cô không tin đời nào Ôn Tư Ngật rảnh đến mức ngồi tra từng chữ một xem có trùng lặp bao nhiêu phần trăm! Dọa ai chứ!
Viết xong bản kiểm điểm, Chu Thanh Thanh lại quay sang xử lý danh sách học bổng bên Đông Đại gửi tới, sắp xếp lịch họp và công tác buổi chiều.
Bộ phận dự án vừa nộp thêm một bản kế hoạch, rảnh tay nên Chu Thanh Thanh tự mình mang đi in, vào trong phòng in thì đã có một người đang đứng đó in tài liệu.
Chu Thanh Thanh thấy cô gái kia khẽ chào, rồi tùy tiện gật đầu và xoay người đi in tài liệu của mình. - bản chuyển ngữ được đăng tải duy nhất tại nền tảng t-y-t, đọc chương mới nhất tại t-y-t
Cô gái kia cầm xong tài liệu thì vội vã rời đi.
- Đợi đã.
Chu Thanh Thanh bất ngờ gọi với theo.
Khi bị gọi lại cô trợ lý kia ôm chặt đống giấy trong tay, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng vẫn toát lên vẻ căng thẳng tột độ:
- Trợ lý Chu, em …em làm sai gì ạ?
- …
Vẻ mặt này của cô ấy là sao?
Chu Thanh Thanh nhíu mày khó hiểu, chỉ tay xuống mất tờ giấy rơi dưới đất:
- Tài liệu của cô rớt kìa.
Cô trợ lý kia lập tức thở phào một cái, vội vàng cúi xuống nhặt tài liệu lên:
- Cảm ơn trợ lý Chu đã nhắc ạ.
Cô ấy còn tưởng mình gây ra lỗi gì to tát, vì khi Chu Thanh Thanh bước vào mặt mày trông có vẻ không vui. Mà cô ấy mới vào công ty được hai tháng, vẫn còn trong thời gian thử việc.
Chu Thanh Thanh nhìn cô gái kia – Gigi, người mới vào công ty được hơn hai tháng, trong lòng thật sự không hiểu nổi sao cô ấy lại sợ mình đến vậy.
- Trông tôi đáng sợ đến vậy à?
Cô gái tên Gigi này chính là do Chu Thanh Thanh đích thân phỏng vấn rồi tuyển vào, chỉ là từ lúc cô bé vào công ty tới giờ, phần lớn thời gian Chu Thanh Thanh đều bận bay đi nước ngoài nên hai người cũng chưa gặp nhau được mấy lần. Ấy vậy mà cô ấy làm việc khá tốt, lần nào đánh giá hiệu suất cô cũng cho điểm A, thế mà giờ lại bày ra vẻ mặt “chuột thấy mèo” mỗi khi thấy cô là sao?
Gigi thấy Chu Thanh Thanh hỏi liền thật thà nói:
- Xin lỗi trợ lý Chu, thật lòng mà nói là em bị chút tật…đi học thì sợ thầy cô mà đi làm thì sợ sếp. Phản xạ có điều kiện thôi, chứ không cố ý đâu ạ.
Chu Thanh Thanh:
- …
Cái tật này đúng là khiến người ta cứng họng, thấy tình hình không căng thẳng thêm Gigi liền rón rén bước lại gần một bước rồi lấy hết can đảm nói tiếp:
- Với lại em ít gặp trợ lý Chu lắm, mỗi lần thấy chị là lại thấy khó gần kiểu gì ấy nên em cũng hơi sợ.
Cô ấy cảm thấy cả phòng Tổng giám đốc nếu xét về gương mặt lạnh lùng khó gần thì ngoài Tổng giám đốc ra, kế tiếp chính là trợ lý Chu.
Trợ lý Chu Hùng thì khác mặt mũi hiền lành.
Nhưng thực ra mấy đồng nghiệp làm lâu rồi đều bảo cô ấy rằng trợ lý Chu là người tốt, hay đãi mọi người trà chiều, lại hiếm khi mắng ai, có sai nặng thì thôi, bị đuổi luôn chứ không mắng.
Chu Thanh Thanh hiểu ý cô ấy.
Cô cũng chẳng làm gì được với cái mặt lạnh trời sinh của mình, nếu không cười thì trông chẳng khác nào vai phản diện.. Gigi chưa từng làm việc trực tiếp với cô, sợ cũng dễ hiểu. ( app truyện TᎽT )
Nghĩ lại, có lẽ đây cũng là lý do dù cô thường xuyên bị Ôn Tư Ngật mắng xối xả mà vẫn giữ được “uy tín” giữa một rừng trợ lý và thư ký.
Gương mặt kiểu lạnh lùng khó gần đúng là tạo cho người ta cảm giác không dễ động vào, khiến người ta quên mất rằng thực ra cô cũng là một cây hài có tiếng.
Chu Thanh Thanh bất lực nhìn Gigi, rồi cười:
- Không sao đâu, làm tốt công việc là được…tôi không ăn thịt cô đâu.
Gigi đứng đơ ra tại chỗ một lúc rồi nói:
- Cảm ơn trợ lý Chu, em sẽ cố gắng hết sức ạ.
Đây là lần đầu tiên cô ấy thấy trợ lý Chu cười đấy, mà trời ơi cười lên lại thực sự là một người hoàn toàn khác! Phải tả sao ta…chắc là kiểu núi băng tan chảy, không còn lạnh lùng nữa chỉ còn lại sự rực rỡ đến choáng ngợp.
Đi được hai bước đến cửa, Gigi lại quay đầu rồi chân thành nói một câu:
- Trợ lý Chu cười lên thật sự rất đẹp, không còn lạnh lùng chút nào.
……
Chu Thanh Thanh quay lại chỗ ngồi, vừa ngồi xuống đã bắt đầu tự kiểm điểm bản thân. Lẽ nào mặt cô bình thường thật sự quá cau có rồi?
Mỗi ngày đều tự xét bản thân ba lần, nhưng lần nào cô cũng thấy mình không sai.
Chắc là do ở cạnh Ôn Tư Ngật – một núi băng chính hiệu lâu quá nên bị ảnh hưởng chăng?
Ban đầu cô chỉ định mượn chuyện Dương Tiếu Di để thăm dò suy nghĩ của Ôn Tư Ngật, ai ngờ không moi được gì lại còn bị mỉa mai nguyên một tràng.
Không hiểu anh có bị bệnh không, chẳng lẽ nói một câu kiểu “tôi sắp liên hôn rồi, không có hứng thú với người phụ nữ khác” khó đến vậy à?
Nên rốt cuộc là anh đang nghĩ gì nhỉ?
Có định nghe lời mẹ mình mà liên hôn không?
Bị đả kích tinh thần nặng nề, Chu Thanh Thanh ngồi suy nghĩ một hồi và quyết định thử thêm lần nữa, cố moi từ miệng anh một chút thông tin rõ ràng.
Mười giờ sáng, khu nghỉ dưỡng phía Tây thành phố chính thức khánh thành, Chu Thanh Thanh phải đi theo Ôn Tư Ngật đến kiểm tra hiện trường và tham gia lễ khánh thành.
Trong lúc làm việc, cô tạm gác lại mấy toan tính nhỏ của mình, trên đường đi thì trang thủ báo cáo tiến độ thi công khu nghỉ dưỡng cùng các hạng mục hợp tác với người đại diện thương hiệu.
Chiếc Bentley màu đen từ từ dừng lại trước cổng khu nghỉ dưỡng. Cửa xe vừa mở, hơn chục quản lý chi nhánh trong trang phục chỉnh tề đã đứng sẵn trước cửa chờ đón.
Giám đốc Trần Vĩ nhanh chóng bước xuống từ bậc thềm:
- Tổng giám đốc Ôn, mọi thứ bên trong đã chuẩn bị sẵn sàng.
Bước vào sảnh chính, toàn bộ khu vực đón khách sạch sẽ, gọn gàng, phong cách tự nhiên, đúng chuẩn tinh thần xây dựng “xanh” và “gần gũi thiên nhiên” của khu nghỉ dưỡng. Trên đường đi, Trần Vĩ hào hứng giới thiệu từng khu vực, trả lời vanh vách mọi câu hỏi, có thể thấy anh ta thật sự đã bỏ nhiều tâm huyết.
Dự án lớn thế này mà Trần Vĩ tiếp quản, chắc chắn không chỉ vì năng lực, mà còn nhờ cách làm việc chu toàn, đầu óc cũng rất linh hoạt. Tuy chưa gặp trợ lý này bao giờ, nhưng anh ta vẫn lễ phép cực kỳ với Chu Thanh Thanh:
- Hôm nay bên ngoài rất trời nóng, bộ phận ẩm thực của chúng tôi đã chuẩn bị đồ uống đặc biệt dành cho tổng giám đốc Ôn, vị khá ngon. Sau này sẽ đưa vào thực đơn chính thức, mong tổng giám đốc nếm thử trước.
Nói rồi, anh ta ra hiệu cho một người phụ nữ mặc váy bút chì đen, tóc uốn sóng to, trang điểm kỹ càng, mang phong thái chững chạc quyến rũ bước lên, trên tay là hai ly đá bào thanh mai vừa được làm riêng.
Ngô Lệ nở nụ cười duyên dáng, tay bưng hai ly đồ uống mát lạnh bước lên. Những ngón tay trắng muốt nhẹ nhàng ôm lấy thành ly, động tác uyển chuyển dịu dàng, lễ độ đầy đủ, nâng ly đưa tới trước mặt Ôn Tư Ngật:
- Mời anh dùng thử, Tổng giám đốc Ôn.
Cô gái này tên là Ngô Lệ, là một nữ quản lý trẻ dưới quyền Trần Vĩ, chưa tới ba mươi tuổi. Vóc dáng thì khỏi phải nói – đường cong đâu ra đấy, vòng nào ra vòng nấy, đi đứng cử chỉ đều toát lên vẻ quyến rũ mê người. Đến mức Chu Thanh Thanh cũng phải thầm xuýt xoa trong bụng một câu: “Đúng là nhìn thôi cũng thấy đầy mùi phụ nữ.”
Thế nên dù Ngô Lệ có đứng hơi sát Ôn Tư Ngật quá mức, vượt khỏi khoảng cách “bình thường” thì Chu Thanh Thanh cũng giả vờ như không thấy gì.
Ôn Tư Ngật nhận lấy ly nước từ tay Ngô Lệ, chỉ khẽ ừ một tiếng rồi quay đầu đi, hoàn toàn không liếc nhìn cô ta lấy một cái.
Nụ cười kiều diễm trên mặt Ngô Lệ hơi khựng lại, có chút thất vọng nhưng rất nhanh đã lấy lại thần sắc, mỉm cười đưa ly còn lại cho Chu Thanh Thanh, sau đó khéo léo lui xuống.
Tiếp theo là phần đi kiểm tra khu vực cảnh quan. Trên đường đi, để giữ được vẻ tự nhiên của cảnh quan, nơi đây không xây dựng quá nhiều công trình nhân tạo, chỉ mở một lối nhỏ để tiện di chuyển. Hai bên đường rải rác những tảng đá kỳ lạ mang giá trị thẩm mỹ cao, mặt đường được lát bằng đá cuội nên đi lại không được bằng phẳng cho lắm. May mà Chu Thanh Thanh đã sớm thay sang giày đế bệt.
Chỉ tội cho Ngô Lệ, là nhân viên ở đây mà vẫn mang đôi giày cao gót mười phân. Thế mà suốt hơn một tiếng đồng hồ đi bộ, cô ta vẫn không hé nửa lời than vãn, bước đều đều, thần thái như thể chẳng hề hấn gì.