Trong mơ, Chu Thanh Thanh lại mơ thấy buổi phỏng vấn oan nghiệt đó, nằm mơ thôi mà vẫn thấy tức!
Sáng sớm 7 rưỡi, tia nắng dịu nhẹ len qua khe rèm cửa lấp lánh đung đưa trong căn phòng yên tĩnh.
Cô gái đang nằm trong chăn, hai mắt vẫn nhắm nghiền, gương mặt nhỏ nhắn, làn da trắng hồng mềm mịn, sống mũi thanh tú cao cao, đôi môi đỏ hồng như trái anh đào hơi cong lên một chút.
- Reng!
Tiếng chuông báo thức bất thình lình vàng lên từ đầu giường, việc thức dậy với Chu Thanh Thanh không mấy khó khăn, hàng mi dài rậm khẽ run lên, mấy giây sau đôi mắt đen láy từ từ mở ra, vẫn còn lấm tấm một lớp sương mờ chưa tỉnh hẳn.
Được ngủ một giấc ngon, cô nhanh chóng rời giường rồi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt. Cầm bàn chải đánh răng, cô nhìn vào gương, vừa đánh vừa thắc mắc – sao tự dưng lại mơ thấy lần đầu gặp anh nhỉ? Chắc phải đang tự rước khổ vào thân à?
Cũng có thể là do tối qua vừa thấy cái tin đó khiến cô thấy phiền muộn quá nên mới ám ảnh cả vào giấc mơ.
Nếu hai nhà Ôn – Lý thật sự liên hôn thì với nhà họ Ngu chính là tuyết rơi thêm sương, họa vô đơn chí.
Nếu tin này là thật, tranh thủ lúc còn chưa thành chuyện, cô phải nhanh chóng nghĩ ra cách đối phó mới được.
……
Mang tâm sự trùng trùng như đá tảng, cô lết đến công ty.
Như thường lệ vừa đến nơi, Chu Thanh Thanh liền ghé qua phòng trà, cẩn thận pha cho Ôn Tư Ngật một ly cà phê rồi mới bắt đầu một ngày làm việc.
Video ghi lại màn bóc phốt trắng trợn của Hứa Thành Vệ cô đã có trong tay, mặt cô đã được làm mờ kỹ lưỡng chỉ còn lại hình ảnh Hứa Thành Vệ mặt đỏ như gấc, mạnh miệng đùn đẩy trách nhiệm. Dù bất cứ ai thấy đoạn video này cũng sẽ nổi giận, cô gửi video đã xử lý cho trưởng phòng PR, việc còn lại chỉ là chờ bão dư luận nổi lên thôi. - bản chuyển ngữ được đăng tải duy nhất tại nền tảng t-y-t, đọc chương mới nhất tại t-y-t
Xử lý xong chuyện đó, bộ phận dự án lại gửi qua hai tập tài liệu.
Chu Thanh Thanh cầm tập tài liệu lên, đang định đứng dậy mang đi tìm Ôn Tư Ngật ký thì điện thoại bỗng “ting” lên một tiếng – một tin nhắn Wechat hiện lên.
Dương Tiếu Di:
- Trợ lý Chu buổi sáng tốt lành nhé! Hôm qua tôi quay xong quảng cáo, bên thương hiệu tặng tôi một sợi dây chuyền. Nhớ đến làn da trắng sáng của trợ lý Chu, tôi nghĩ chắc hợp với cô lắm nên đã nhờ người mang đến cho cô rồi, không phiền chứ? Kèm theo đó là một sticker cười ngại ngùng.
Dương Tiếu Di:
- Ảnh dây chuyền nhé – kèm theo một hình. Jpg
Vừa mở ảnh ra, nói là quà thương hiệu tặng nhưng Chu Thanh Thanh nhìn cái là nhận ra ngay, đó là dây chuyền của Cartier chứ còn gì.
Ý đồ quá rõ còn sao nữa.
Cô nàng tiểu hoa đang lên nhờ một bộ phim nổi gần đây, từ sau khi moi được Wechat của cô thì cứ cách vài bữa lại ra sức lấy lòng. Chẳng phải là muốn moi thông tin về Ôn Tư Ngật à.
Chu Thanh Thanh trước giờ đều không để tâm đến, chút quà cáp nhỏ nhoi này chưa đủ lay chuyển được con tim sắt đá của cô đâu.
Cô tắt điện thoại, rồi đứng dậy đi về phía văn phòng Ôn Tư Ngật. Tới cửa Chu Thanh Thanh gõ hai cái rồi đẩy cửa bước vào.
Phòng làm việc rộng lớn của Tổng giám đốc, rèm cửa sổ sát đất mở toang, ánh nắng rọi vào sáng rực, bên dưới là phố xá tấp nập người xe như mắc cửi. ( app truyện T Y T )
Ôn Tư Ngật ngồi dựa lưng vào ghế làm việc, dáng vẻ lười nhác thoải mái đang nghe điện thoại.
Chu Thanh Thanh định quay ra đợi anh gọi xong sẽ vào, thì tai tôi lại nghe được giọng anh cất nhẹ tênh:
- Lý Thị sao?
- Con tự biết chừng mực, mẹ không cần bận tâm nếu không còn gì nữa thì con cúp máy trước.
Đợi đến lúc Ôn Tư Ngật chuẩn bị dập máy, Chu Thanh Thanh mới diễn sâu, giả vờ như sắp lui ra ngoài.
Ôn Tư Ngật tiện tay quăng điện thoại lên bàn, gọi cô lại:
- Có chuyện gì?
Chu Thanh Thanh tỏ vẻ quan tâm, đóng vai cô trợ lý tâm lý:
- Sếp Ôn, anh như thế này…là đang có tâm sự gì phải không?
Ôn Tư Ngật nhướng mắt liếc nhìn cô một cái nhàn nhạt.
Chu Thanh Thanh lập tức nghiêm chỉnh trở lại, kèm thần thái chuyên nghiệp:
- Bộ phận dự án gửi hai bản tài liệu qua cần anh ký gấp.
Cô mở tập tài liệu ra, rồi đặt lên bàn và lùi về sau một bước, đứng thẳng tắp như học sinh chờ giáo viên chấm điểm.
Trong phòng yên ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng giấy lật khẽ, mặt ngoài Chu Thanh Thanh bình tĩnh như nước, nhưng trong đầu thì đã bắt đầu chạy chương trình suy luận rồi.
Lúc nãy Ôn Tư Ngật có nhắc đến “Lý Thị” mà nghe giọng điệu trò chuyện của anh thì chắc chắn là Ôn phu nhân rồi.
Mà mẹ gọi điện tới, khỏi cần nghĩ cũng biết là lại giục cưới nữa rồi.
Vậy thì Ôn Tư Ngật rối cuộc nghĩ sao? Có chịu đồng ý liên hôn không?
Cô càng nghĩ càng thấy bồn chồn, hay là thăm dò thử một chút?
Cầm tài liệu đã ký, Chu Thanh Thanh do dự hai giây rồi vẫn không đi.
- Còn chuyện gì nữa?
Cô làm vẻ khó xử, chân mày khẽ nhíu:
- Sếp Ôn, có một chuyện tôi cũng không chắc có nên nói hay không….
Ôn Tư Ngật không ngẩng đầu:
- Vậy thì im đi.
Chu Thanh Thanh:
- …
Không phải thường người ta sẽ bảo “nói đi, tôi nghe à” sao anh không theo kịch bản này vậy?
- Tôi thấy vẫn nên nói ra một chút…
Mặc kệ ánh mắt ngán ngẩm của anh, Chu Thanh Thanh can đảm tiếp tục nói:
- Cô Dương Tiếu Di dạo này liên tục nhắn tin cho tôi, nói là muốn gặp anh một lần. Cô ấy bảo muốn giải thích chuyện tin đồn lần trước, nói là do công ty ép, mà bản thân cô ấy cũng bất đắc dĩ nên muốn trực tiếp xin lỗi anh. Nghe thì có vẻ cũng có ẩn tình, nên tôi mới tới hỏi xem ý anh thế nào?
Ngòi bút trong tay Ôn Tư Ngật khựng lại, ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn bóng loáng vài cái, ánh mắt thoáng trầm ngâm rồi nhìn sang Chu Thanh Thanh:
- Thế nào…trợ lý Chu bây giờ bắt đầu quản luôn chuyện đời tư của tôi rồi hả?
- Không có ạ.
Chu Thanh Thanh lập tức giải thích:
- Chỉ là tôi thấy Cô Dương trông cũng thật lòng, lại có phần đáng thương. Anh cũng biết mà con người tôi hơi…dễ mềm lòng.
Vừa nói cô vừa thở dài một hơi, lắc đầu cảm thán như thể đang thương xót thay cho hoàn cảnh của Dương Tiếu Di.
- Cô thấy cô ta đáng thương?
Ôn Tư Ngật chẳng thèm để tâm đến câu tự tâng bốc của cô lại bất ngờ hỏi.
Chu Thanh Thanh lập tức đầu như gà mổ thóc:
- Vâng, đúng là có chút đáng thương ạ.
Anh im lặng nhìn cô một lúc:
- Nếu tôi nhớ không nhầm, mấy chuyện kiểu thế này trước giờ cô xử lý không dưới một lần, mà lần nào cũng dứt khoát không để lại đường lui. Vậy mà hôm nay tự dưng lại mềm lòng sao?
Anh dừng lại, rồi cất từng chữ từng lời lạnh như băng:
- Sự mềm lòng của cô…là loại dùng một lần à?
- …
- Còn nữa, nếu thật sự thấy cô ta đáng thương sao mấy lần trước cô không nói? Sao đúng hôm nay mới thấy thương?
Chu Thanh Thanh nghẹn họng, trong lòng thầm chửi một câu “sao anh lúc nào cũng tinh như cú vọ thế?”
- Em…
Dường như nhìn thấu cô đang bối tối tìm cớ, Ôn Tư Ngật cúi xuống vẻ mặt mất kiên nhẫn:
- Ra ngoài.
- Ở với một người logic lộn xộn, tư duy rối loạn như cô thêm một phút là đang thử thách giới hạn chịu đựng của tôi đấy.
- Vâng ạ…
Chu Thanh Thanh ngoan ngoãn cầm tài liệu, rồi ngậm miệng ra ngoài.
Thế nhưng Ôn Tư Ngật bất ngờ gọi giật cô từ phía sau:
- Đợi đã.
Chu Thanh Thanh lập tức quay phắt người:
- Sếp còn dặn gì ạ?
- Umm..
Chẳng lẽ đổi ý thật rồi?
Ôn Tư Ngật ngả người dựa lưng vào ghế, nhướng nhẹ mày rồi chậm rãi nói:
- Nếu cô đã rảnh rỗi đến thế thì tối nay tôi muốn thấy bản kiểm điểm nghìn chữ trong mail cô gửi.
- Thiếu một chữ cũng không được, nội dung mà trùng hơn mười phần trăm với bản lần trước thì viết lại một nghìn chữ nữa.
Chu Thanh Thanh:
- …
Ủa anh kiểm tra đạo văn như chấm luận văn luôn hả!
--------------------
Điều tác giả muốn nói: “Nhật ký của Thanh Thanh: ngày thứ 383…thất bại!”