Lời nói tuy có vẻ hời hợt, giọng điệu vẫn lạnh lùng như thường lệ, nhưng trong hoàn cảnh này, lại mang đến cảm giác tĩnh lặng tạm thời trước cơn giông bão sắp ập đến. Đặc biệt là giọng điệu khẳng định kia tựa như đã sớm nhìn thấu tất cả, khiến tim Mễ Tô tức khắc hẫng đi một nhịp.
Mễ Tô mấp máy môi, muốn nói rằng tôi vốn hẹn em gái cậu để nhờ cô bé giúp tôi gửi quà xin lỗi, muốn nói rằng tôi tưởng tôi đưa giấy cho cậu thì cậu sẽ đón em ấy đi rồi... Nhưng trong tình huống thế này, vừa nghĩ đến việc mình suýt chút nữa đã hủy hoại cả đời đối phương, mọi mưu kế và lời giải thích đều trở nên vô ích trong nháy mắt.
Cậu cụp mắt xuống, cuối cùng chỉ có thể yếu ớt nói một câu: “Xin lỗi”.
“Không liên quan đến anh Tiểu Mễ đâu ạ.” Phó Đường Đường nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, vội vàng chạy nhanh tới, đưa tay ôm lấy cánh tay anh trai mình để giải vây cho Mễ Tô. “Là do em tự mình bất cẩn đi vào đây, còn phải nhờ có anh Tiểu Mễ cứu em nữa.” Cô bé quá hoảng loạn, đến nỗi không hề nghĩ rằng một người sợ bóng tối như mình sao lại có thể đi vào con hẻm nhỏ thế này.
Phó Bắc Xuyên đưa tay kéo em gái lại, đánh giá cô bé từ trên xuống dưới một lượt. Thấy cô bé ngoài quần áo hơi rách ra thì không bị thương tích gì nghiêm trọng, hắn lạnh lùng liếc Mễ Tô một cái: “Cậu nên thấy may mắn vì Đường Đường không sao.”
Nếu không, hắn thật sự không dám đảm bảo mình sẽ làm ra chuyện gì.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT