Vừa mới sắp xếp xong xuôi mọi chuyện, chuông tan học liền theo đó vang lên. Lớp học tức thì sôi trào hẳn lên, vô số bóng người đứng dậy từ chỗ ngồi, tựa như những bức tường người san sát, trong khoảnh khắc đã che khuất cả tầm nhìn.
Mễ Tô còn chưa kịp nhìn xem phản ứng của Phó Bắc Xuyên ra sao, thì Dương Khải ngồi bàn trên đã quay đầu lại với vẻ mặt đầy chế nhạo cất giọng: "Này Mễ Tô, rốt cuộc cậu có đi không hả? Nói một tiếng chắc chắn đi, để lát nữa tôi còn biết đường trả lời anh Khang."
"Tôi nói cậu đúng là hoàng đế chưa vội, thái giám đã sốt sắng." Chẳng đợi Mễ Tô lên tiếng, Tô Nguyên ngồi cạnh đã bật chế độ cà khịa trước: “Sao hả, nóng lòng muốn đi làm đàn em cho người ta thế cơ à? Cũng chẳng thèm nhìn xem người ta có muốn nhận cậu hay không!"
Trường học giống như một tòa tháp ngà, học sinh trong trường ít có cơ hội tiếp xúc với đám người ngoài xã hội, vì vậy, trong mắt phần lớn các học sinh, việc nhận một người anh lớn rồi được người đó bảo kê đúng là một chuyện vô cùng oách.
Nhưng nghĩ trong lòng là một chuyện, còn bị người khác vạch trần tâm tư ngay trước mặt thế này, lòng tự tôn đặc biệt của tuổi thiếu niên lại khiến người ta cảm thấy mất mặt, huống hồ Dương Khải lại đúng là thuộc cái loại muốn bám càng mà chưa bám được.
Cứ thế bị người khác vạch trần nỗi xấu hổ trong lòng, Dương Khải tức thì đỏ bừng cả mặt. Cậu ta lườm Tô Nguyên một cái đầy căm tức, sau đó căng mặt dùng giọng điệu mà cậu ta tự cho là rất cứng cỏi nói với Mễ Tô: “Tùy các cậu muốn nói gì thì nói, lát nữa tôi sẽ đi nói với anh Khang là cậu cho leo cây."
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT