Đúng lúc ấy, Estella bất ngờ cất giọng lạnh lùng hỏi:
"Ngươi là chó con sao? Liếm đủ chưa?"
Nàng nổi giận rồi, giọng nói băng giá như sương lạnh.
Nó muốn nàng nguôi giận.
Vì thế, nó trầm ngâm giây lát, đặt bàn tay xấu xí lên trán nàng, cướp đi ký ức về niềm vui của nàng.
Estella là một cô gái lạnh lùng như tảng đá, giỏi kiểm soát cảm xúc, rất hiếm khi vui buồn quá mức. Những khoảnh khắc nàng cảm thấy hạnh phúc nhất cũng chỉ là—ăn một miếng bánh hợp khẩu vị, thấy độc trùng nàng nuôi bắt đầu hóa nhộng, trộm được một khẩu súng hỏa mai ưng ý, hoặc đội lên đầu một vương miện đính đầy bảo thạch.
Nó hiện tại còn rất suy yếu, không thể dùng vương miện để lấy lòng nàng, nhưng có thể tặng nàng một khẩu súng hỏa mai tinh xảo.
Estella đợi mãi không thấy hồi âm, nhíu mày ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy màn sương đen đang bắt chước tay người, đưa ra một khẩu súng hỏa mai nhỏ nhắn.
Khi nàng nhận lấy khẩu súng, màn sương đen lại như mèo con chó nhỏ, dụi dụi má nàng một cách lấy lòng.
Toàn bộ sự chú ý của Estella đều đặt trên khẩu súng hỏa mai, hoàn toàn không để tâm đến hành động lấy lòng kia, nàng vốn cho rằng mình sẽ chết, vì màn sương đen này không có nhân tính cũng chẳng thể giao tiếp. Nào ngờ vận mệnh chuyển mình, nó dường như biết rõ điều nàng mong mỏi nhất lúc này, đưa đến một khẩu súng hỏa mai tinh xảo, vừa vặn ôm khít lòng bàn tay nàng, như thể được chế tạo riêng cho nàng vậy.
Màn sương đen này rốt cuộc là gì?
Nó có ý thức chăng?
Nó có trí tuệ không?
Nó có thể... giao tiếp với nàng sao?
Nàng ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào làn sương đen:
"Tại sao đưa ta khẩu súng này?"
Một khoảng lặng bao trùm.
Không có tiếng đáp lại.
Chẳng lẽ là nàng nghĩ quá nhiều? Hay là sinh vật quái dị này thật sự không có trí tuệ, không thể dùng lời nói để giao tiếp?
Estella khẽ rũ hàng mi đen dày, thử nhồi thuốc súng vào nòng khẩu súng hỏa mai. Tuy màn sương đen dường như không hiểu lời nàng, nhưng lại rất phối hợp, đưa từng bộ phận của khẩu súng đến tay nàng.
"Ta thử súng trong phòng, người bên ngoài có nghe thấy không?" nàng hỏi.
Vẫn không có tiếng hồi đáp.
Ngay lúc nàng sắp từ bỏ ý định giao tiếp với nó, một giọng nói khàn đặc, cổ quái, sắc lạnh như lưỡi dao vang lên:
"Bọn họ... sẽ không... nghe thấy."
Nó như thể mới vừa học ngôn ngữ này, chưa thể quen với việc phát âm và ngắt nhịp, cách vài giây mới có thể nói ra câu tiếp theo:
"Cho nàng... là để... lấy lòng nàng."
"Lấy lòng ta?" Estella nheo đôi mắt đen sâu thẳm, giọng nàng không rõ là kinh ngạc hay giễu cợt, "Lấy lòng ta để làm gì?"
Màn sương đen dừng một giây như đang suy nghĩ lý do để lấy lòng nàng, sau đó bắt đầu chuyển động.
Nó không có hình dạng cố định, toàn thân đều là cảm quan, đều có thể nếm trải vẻ đẹp của nàng, vừa nãy khi học ngôn ngữ vì suy yếu nên học rất chậm, nó thuận tiện tiêu hóa luôn dục niệm của Priest.
Dục niệm của Priest và của Estella khác biệt một trời một vực. Lão già đó trong đầu toàn những ý nghĩ ô uế với thiếu nữ ngây thơ, mơ tưởng đối xử với họ như súc vật.
Tiếp nhận dục niệm nhơ nhớp ấy khiến hắn bỗng trở nên bứt rứt bất an.
Nhưng khi dùng những cảm quan khắp cơ thể để nhìn Estella, cảm xúc ấy lập tức thay đổi.
Nàng như một loại cái ác cực đoan, nhưng lại mỹ vị đến không tưởng, khiến từng cảm quan trong nó đều trở nên sống động, ngọ nguậy.
"Vì ta... khao khát nàng." Nó cúi nhìn nàng, khắc họa nàng, cảm nhận nàng, nói một cách trực tiếp và trần trụi, "Khao khát làn da nàng, xương cốt nàng, nội tạng nàng, dục vọng của nàng... nàng là món mỹ thực ngon nhất... ta từng gặp."
---
Priest hôm nay tâm trạng rất tốt.
Tối hôm qua, gã ta đã thuyết phục được một quý phu nhân hào phóng mua một viên thuốc bổ.
Vị quý phu nhân ấy đội mũ rộng vành, mang mạng che mặt đen, vội vàng rời đi, chưa kịp nghe gã ta giới thiệu xong đã ném ra một túi đầy đồng vàng John, khẽ giọng yêu cầu gã mang ra món hàng tốt nhất.
Nếu là trước đây, gã ta tuyệt đối sẽ không đồng ý một giao dịch như thế, dù sao mỡ non mịn của thiếu nữ là thứ cầu mà khó được; nhưng lúc này, ngay trong căn nhà này, đang ở trọ một thiếu nữ tóc đen da trắng, nhan sắc tuyệt trần. Mỹ nhân tuyệt sắc ấy dù làm gì đi nữa, cũng có thể luyện ra món hàng tuyệt hảo.
Sáng hôm sau, sau khi thưởng thức bữa sáng trên giường, Priest sai hầu nữ tất nhiên không phải bà lão da đen kia, mà là một tiểu mỹ nhân quyến rũ với ánh mắt u uất bôi dầu tóc cho gã, sau đó dùng cọ lông lửng đánh bọt xà phòng, thoa lên thái dương và cằm, rồi cạo đi lớp râu vừa nhú.
Priest thừa hiểu mình đã gần đất xa trời, có nhiều tiền đến đâu cũng chẳng thể hưởng lạc được bao lâu, nên gã ăn mặc dùng xài vô cùng xa hoa, thậm chí dù có lãng phí cũng chẳng bận tâm. Gã ta còn có một sở thích bệnh hoạn đó là quy đổi mọi chi tiêu của bản thân thành "thiếu nữ".
Ví dụ, một thiếu nữ trị giá một trăm đồng vàng John, một đồng John bằng hai mươi đồng bạc, một đồng bạc bằng hai mươi đồng đồng.
Tiền thuê biệt thự mỗi năm là một nghìn bốn trăm đồng bạc, tương đương bảy mươi đồng vàng, tức là mỗi năm sống trong ngôi biệt thự này, sẽ có một gần một thiếu nữ vì thế mà mất mạng.
Gã ta là một kẻ sành ăn khắt khe, yêu thích thịt bê non mềm, trứng cá muối đắt đỏ và nấm cục thượng hạng. Mỗi bữa ăn thường nhật của gã lên đến một trăm đồng bạc, bằng chi tiêu hai tháng của người thường; và những thiếu nữ đáng thương bị móc mắt, chỉ để thỏa mãn khẩu vị của gã.
Chưa kể, gã còn có phong cách quý tộc khi thuê riêng xa phu, trả cho gã hai trăm đồng bạc một tháng, tức là một trăm hai mươi đồng vàng mỗi năm.
Mỗi khi gã ngồi trên cỗ xe bốn bánh, nhân danh thần linh đi rao giảng khắp nơi, là lại có một thiếu nữ bị nghiền nát dưới bánh xe, nhìn kỹ sẽ thấy trong bánh xe còn kẹt lại cánh tay thon thả của một thiếu nữ khác, vì một thiếu nữ thôi, chưa đủ để chi trả cho chiếc xe riêng ấy.
Vợ gã dù là một luyện kim sư tài ba, vẫn không thể điều chế ra thuốc trường sinh thực sự. Thế nên, gã đam mê dụ dỗ thiếu nữ, bóp lấy chiếc cổ non nớt của họ, nhìn vào đôi mắt tràn đầy sức sống ấy dần trở nên mờ đục.
Dù không thể sống lâu hơn, gã vẫn có thể, như đồ tể giết súc vật, giết chết những thiếu nữ tràn đầy sức sống ấy, hít thở hơi thở sinh mệnh chưa tan biến của họ.
Cái chết của họ, tuy không kéo dài được tuổi thọ gã, nhưng lại mang đến cảm giác khoái lạc và thỏa mãn vô song. Như thế, là quá đủ.