Sau khi tắm rửa xong, hơi nóng và hơi nước phả vào mặt, Hạng Khả liền đối diện với Trình Chinh Yến mang theo thần sắc khó lường. Ngay lúc cậu còn đang nghi ngờ liệu mình có đến không đúng lúc không, đối phương đã nghiêng người tránh ra.

“Cậu muốn uống gì không?”

Trình Chinh Yến tiện tay ném chiếc khăn tắm đang phủ trên đầu lên lưng ghế, cũng chẳng quan tâm tóc mình vẫn còn đang nhỏ nước lách tách, xoay người mở tủ lạnh dưới quầy TV.

Trong phòng toàn là mùi của Trình Chinh Yến, như mùi cây bách hòa với tinh dầu trà pha thêm vài giọt chanh. Hạng Khả vô tình nhìn thấy giọt nước từ tóc đối phương chảy dọc từ thái dương xuống cằm, hiếm khi cảm thấy khó chịu mà nói: “Ừm, tôi uống gì cũng được.”

Trình Chinh Yến khom người quay đầu nhìn cậu một cái, hình như có cười, ngay sau đó liền lấy từ trong tủ lạnh ra một lon bia…

Cùng một lon sữa bò Vượng Tử.

Anh đưa hộp sữa bò cho Hạng Khả, còn mình thì dựa vào bàn uống một ngụm bia, thuận tay hất mái tóc ướt dính trán ra sau đầu, nâng cằm nói: “Cậu ngồi đi.”

Trong phòng chỉ có một chiếc ghế đang phủ khăn tắm ướt, không còn cách nào khác, Hạng Khả đành ngồi lên giường, sau đó cúi đầu bóc lon sữa bò, vừa bóc ra liền nhanh chóng uống một ngụm.

Đồ uống trong phòng mình đã uống hết sạch từ lâu rồi!

Trình Chinh Yến dường như chẳng cảm thấy có gì bất thường, đi dép lê tới gần, ngồi xuống bên cạnh cậu, tiện tay lật ra kịch bản, trên đó cũng giống của Hạng Khả, chi chít những ký hiệu màu sắc và ghi chú. Trình Chinh Yến cúi người lại gần nhìn kịch bản trong tay Hạng Khả: “Chúng ta bắt đầu từ đâu đây?”

Khoảng cách quá gần khiến những giọt nước trên tóc anh rơi lên áo sơ mi của Hạng Khả, hương thơm thanh mát dễ chịu kia càng rõ rệt. Hạng Khả ngơ ngác đưa tay đẩy đầu anh ra, sờ được toàn nước, vội vàng lau vào áo tắm của Trình Chinh Yến: “Anh không định thay đồ à?”

Trình Chinh Yến chậm nửa nhịp mới bắt lấy tay cậu: “Không cần đâu.”

“Ừm.” Lòng bàn tay mình bị nắm mà nóng rực, Hạng Khả hơi giật ra một chút nhưng không được, đang định dùng sức thì Trình Chinh Yến đã buông ra trước, thế là cậu vội vã dời sự chú ý lên hộp sữa bò và kịch bản.

_____

Tuy rằng người ta thường nói rằng người có kỹ năng diễn xuất thì cách diễn cũng tương tự nhau, nhưng điều đó chỉ đúng với những diễn viên thực lực vững chắc như Trình Chinh Yến. Thực tế thì lời thoại và cảm xúc của Hạng Khả thường thể hiện rất ổn, đặc biệt sau khi xem bản nguyên tác chưa bị cắt sửa của 《Thanh Thủy Hồ》, cậu cảm thấy mình hiểu sâu sắc hơn về bộ phim này. Vì vậy, những phân đoạn khiến đạo diễn Từ Lượng phải đau đầu mỗi ngày đương nhiên không thể chỉ là các tình tiết đơn giản.

Lúc đối diễn, hai người giờ phút này đều nhìn chằm chằm vào kịch bản mà ngẩn người.

Hai nhân vật chính của《Thanh Thủy Hồ》 tuy rằng có cái kết khiến người ta thương tâm, nhưng trước đó, vẫn từng trải qua một giai đoạn tuần trăng mật nồng cháy.

Từ Lượng và tác giả nguyên tác dường như có sự ăn ý, cùng chọn dùng cảnh giường chiếu để thể hiện bước ngoặt tình cảm giữa hai nhân vật chính. Muốn từ hấp dẫn thể xác phát triển thành tình cảm sâu sắc là điều không dễ dàng, đặc biệt là đoạn ở giữa này, càng nhiều là do Hạng Khả làm chủ màn ảnh.

Đây là thời điểm Hoắc Hứa và La Văn Tư gặp lại nhau ở thành phố nơi họ cùng sinh sống, cũng là lúc họ thực sự rơi vào một mối tình cuồng nhiệt. Khi yêu nhau, họ cũng giống như bất kỳ cặp đôi trẻ nào khác, gần như muốn dính lấy nhau 24/7. Tiểu thuyết dùng lời văn miêu tả nội tâm nhân vật từ hời hợt đến sâu sắc, còn biên kịch thì lựa chọn để La Văn Tư - người luôn bị động trong tình cảm, lần đầu tiên chủ động cầu hoan để ẩn dụ sự chuyển biến này.

Kịch bản đương nhiên sẽ không viết chi tiết từng hành động, vì vậy mức độ biểu hiện ở đây phụ thuộc hoàn toàn vào sự nắm bắt của diễn viên chính.

Ngay cả sữa bò Vượng Tử ngọt ngào cũng không thể cứu nổi Hạng Khả đang rối rắm!

Cậu ngoan ngoãn ném lon sữa bò rỗng vào thùng rác, trong phòng còn có một ảnh đế ngồi vô cùng nghiêm túc, cậu quyết định tạm thời buông bỏ thành kiến, không ngại học hỏi người này: “Cái này…… anh có đề xuất gì không?”

Trình Chinh Yến lật kịch bản, vẻ mặt như từng trải qua sóng gió lớn: “Tôi á? Hay là cậu tự tổng kết lại kinh nghiệm yêu đương trước đi?”

Hạng Khả có chút ủ rũ: “Chỉ là……”

Tổng kết lại cái kinh nghiệm bánh crepe chocolate ngon nhất ở tiệm bánh nào ở thành phố A à?

Trình Chinh Yến lúc này giống như mất đi năng lực nhìn mặt đoán ý, còn mỉm cười khen cậu: “Nghe nói cậu từng có không ít bạn gái hả?”

“…………” Hạng Khả khẽ dùng gót chân cọ lên thảm, “Ừm……”

Nghe vậy, Trình Chinh Yến thu lại biểu cảm, khôi phục lại vẻ bình tĩnh, bỏ qua kịch bản, hai tay chống ra phía sau tựa vào giường, giọng điệu nhàn nhạt nói: “Sao lại không làm được?”

Hạng Khả vốn không quá giỏi trong việc phát hiện cảm xúc tiêu cực từ người khác, cậu chỉ cảm thấy mình ngày càng khẩn trương, đến mức những sợi tóc luôn dựng ngược mỗi khi gội đầu cũng khẽ rũ xuống theo.

A…… Đã bị Trình Chinh Yến tâng bốc đến mức này rồi, còn hỏi thế nào được nữa đây……

Đang do dự nhìn lén Trình Chinh Yến, phát hiện anh vẫn giữ nguyên tư thế ngồi căng người trên giường nãy giờ, khuôn mặt đầy vẻ công việc, lạnh nhạt nghiêm túc, giống như lần trước khi quay cảnh hôn, khiến sự chần chừ của cậu trở nên càng kém chuyên nghiệp hơn.

Oa, đây là đang thất vọng về mình sao?

Quả thật giống fans nhà mình, cao ngạo như nhau!

Sự do dự của Hạng Khả lập tức bị đẩy ra ngoài đầu, cảm xúc gia tăng đột ngột, lập tức cậu cắn răng một cái bật dậy khỏi giường.

Tầm mắt không cảm xúc của Trình Chinh Yến lặng lẽ dõi theo cậu, chỉ thấy cậu vứt kịch bản sang một bên rồi khom người mở tủ lạnh?

Ngồi xổm xuống đó lục ra chai sữa bò Vượng Tử cuối cùng, cậu chăm chú mở nắp, ngửa đầu tu một ngụm lớn, chất lỏng lạnh lẽo từ miệng xộc thẳng lên trán, dũng khí và nhiệt huyết cũng cùng nhau bốc lên, Hạng Khả đặt bình xuống, đá văng dép lê, nhảy bổ về phía Trình Chinh Yến!

Ôm lấy! Cúi đầu hôn!

“Pi pi pi pi pi ——”

Trình Chinh Yến: “………………”

Sau một hồi giãy giụa ngồi thẳng dậy, Trình Chinh Yến vẫn vòng tay ôm lấy eo người đang ngồi trên đùi mình, chỗ từ mặt đến môi đều bị hôn đến ướt nhẹp, Hạng Khả liếm một cái lên bờ môi anh rồi lập tức chôn đầu vào cổ anh mà cọ cọ. Mái tóc mềm mại rũ xuống cào nhẹ vào da khiến Trình Chinh Yến gần như không nhịn được bật cười.

Trái tim giống như đột nhiên biến thành lò nướng bánh kem bông xốp đang nở phồng, Trình Chinh Yến cúi đầu nghiêng mặt chạm vào tai Hạng Khả: “Cậu đang làm gì vậy?”

Tai Hạng Khả đỏ ửng hết cả, vẫn ngồi trên đùi Trình Chinh Yến ôm lấy cổ anh không chịu rời, tóc ướt của Trình Chinh Yến khiến mặt cậu lành lạnh, nhưng trái tim lại càng đập dồn dập, một lúc lâu sau mới hơi hồi hồn, quay đầu nhìn trộm vẻ mặt của đối phương.

Trình Chinh Yến vẫn cúi đầu, nhưng trong mắt không giấu được ý cười, chỉ là khi chạm phải ánh mắt ướt át kia thì dần dần tan đi.

Tay đang ôm eo Hạng Khả không kìm được đưa lên phía gáy cậu.

Ngón tay len vào giữa mái tóc rũ, vô thức vuốt ve, rồi trượt ra phía trước, lau những vệt nước bị mình làm ướt trên mặt đối phương.

Hạng Khả khẩn trương nuốt một cái, nhìn anh, khẽ gọi: “Trình Chinh Yến ——”

“Ừm?” Trình Chinh Yến nghiêng sát lại, dịu dàng dùng mũi nhẹ nhàng cọ lên chóp mũi hơi nhếch lên cực đáng yêu kia, giọng nói nhẹ như mới được lôi ra từ chiếc nồi hấp trong tim.

Hạng Khả như bị sự thân mật ấy làm cho ảnh hưởng, bĩu môi hôn lên bờ môi anh một cái, rồi cũng nhắm mắt lại, dụi mũi mình vào mũi đối phương: “Anh nói như thế này được chưa?”

Thực ra, kiểu biểu hiện này hoàn toàn khác với bất cứ hình thức nào mà Trình Chinh Yến từng tưởng tượng trước đó. Anh đã xem qua vô số cảnh tình cảm kinh điển trong điện ảnh, trong đầu tràn ngập những vòng eo uốn lượn và tiếng thở dốc run rẩy được chọn lọc kỹ lưỡng, duy chỉ không có kiểu "trẻ con mẫu giáo" như Hạng Khả thế này.

Nhưng vào khoảnh khắc ấy, anh nhận ra: phương thức biểu đạt nghệ thuật quả nhiên rất đa dạng.

Trình Chinh Yến mỉm cười, lồng ngực như bị nhét đầy bông mềm. Anh cúi đầu, hôn lên gương mặt tràn đầy khích lệ và mong chờ kia một cái, sau đó tiếp tục cúi xuống.

“Rất tuyệt nha ~”

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play