Mưa dầm dề suốt mấy ngày mà vẫn chưa dứt, cũng chưa có chút manh mối nào về bệnh nhân mất tích một cách kỳ lạ ở bệnh viện Lan Sơn.
Hôm nay khi Bạch Dao đi lấy thuốc giúp bác sĩ Mã thì tình cờ gặp được Lạc Tiểu Dương luôn nắm bắt tin tức vỉa hè nhanh nhạy. Cô ấy lại luyên thuyên kể cho Bạch Dao nghe một loạt chuyện giật gân.
Lạc Tiểu Dương lầm bầm: “Tôi thấy cái người họ Hoắc đó chắc chắn không phải là một vị hôn phu gì tốt đẹp đâu, còn nữa, biết đâu chừng anh ta với người em gái kia của mình có vấn đề cũng nên, nếu không thì đời nào lại có một người anh trai thân thiết với em gái đến thế chứ?”
Lạc Tiểu Dương hạ giọng thì thầm: “Hôm qua, tôi thấy cái cô họ Hách kia va phải Hoắc Nhuyễn Nhuyễn, cả hai cùng ngã xuống đất, vậy mà Hoắc Minh Viễn không những không đỡ vị hôn thê của mình, lại còn mắng cho cô ấy một trận, sau đó thì cứ nắm tay em gái an ủi, ôm ôm ấp ấp, ối dồi ôi, cho dù có là anh em ruột thì cũng nên giữ khoảng cách nam nữ chứ!”
Lạc Tiểu Dương nói một tràng dài, cuối cùng kết luận: “So với gọi cô gái họ Hách kia là vị hôn thê của Hoắc Minh Viễn, chi bằng nói Hoắc Nhuyễn Nhuyễn mới giống vị hôn thê của anh ta hơn!”
Dù sao Lạc Tiểu Dương cũng là người bình thường, không thể hiểu nổi kiểu nuông chiều vô bờ bến mà các anh trai nhà họ Hoắc dành cho công chúa nhỏ nhà họ Hoắc. Họ xem cô công chúa nhỏ đã trưởng thành từ lâu như báu vật mà nâng niu trong lòng bàn tay, làm gì để ý đến giới hạn nam nữ chứ?
Bạch Dao hỏi: “Cái người bệnh tên Hoắc Chi Viễn kia vẫn chưa có tin gì à?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT