Quý Miên nhận lấy bát canh gà Mục Ngữ Mạn đưa cho, canh gà mặn mà thơm ngon, thịt gà được chế biến rất tài tình, vừa mềm vừa thơm.
Cậu uống một ngụm, canh ấm áp vào bụng, mới phát hiện ra mình không biết từ lúc nào đã đói đến mức không ra gì rồi.
Không đến mức đó chứ... trưa nay cậu có ăn mà.
Hệ thống nói: [Nhìn đồng hồ trên tường đi.]
Quý Miên ngẩng đầu, theo chỉ dẫn của hệ thống nhìn lên đồng hồ treo trên tường, ngày tháng hiển thị "20 tháng 8", thời gian vừa qua mười giờ tối.
[Cậu hôn mê cả ngày rồi, bây giờ đã là tối ngày hôm sau.]
Quý Miên gật đầu, lại húp một ngụm canh nóng.
[Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của nguyên chủ.] Hệ thống tiếp tục nói.
[Vậy sao?]
[Cậu không có ký ức, cơ thể này nghiêm túc mà nói cũng là sự tái sinh của cậu. Cho nên, sinh nhật của nguyên chủ cũng có thể coi là sinh nhật của cậu.] Hệ thống dừng lại một chút: [Chúc mừng sinh nhật.]
[Cảm ơn.] Quý Miên nói.
Bất quá, cậu thật ra không hiểu rõ ý nghĩa cụ thể mà sinh nhật đại diện cho lắm. Sinh nhật so với những ngày khác, có gì đặc biệt sao?
[Tiện thể nói luôn, trong cốt truyện ban đầu: "Quý Miên" tỏ tình với Mục Ngữ Mạn vào năm cậu ta mười tám tuổi. Tốt nhất cậu cũng nên làm theo thời điểm này, tránh cho cốt truyện xảy ra sai sót.]
Quý Miên gật đầu.
Một lát sau, hệ thống nhắc nhở cậu: [Vào ngày sinh nhật, cậu có thể ước nguyện.]
Quý Miên hỏi: [Những điều ước được ước vào ngày sinh nhật, đều có thể thành sự thật sao?]- bản edit được thực hiện bởi TYT
[Không biết, nhưng con người thường làm như vậy.]
Quý Miên nghĩ nghĩ, phát hiện mình dường như không có gì muốn cả. Thế là cậu ước nguyện: [Hy vọng thế giới hòa bình.]
Hệ thống: [...]
Thôi vậy, tùy cậu đi.
...
Quý Miên ở chỗ Mục Ngữ Mạn dưỡng thương mấy ngày.
Ở lại bốn ngày, cậu thật sự ngại quá, vào buổi sáng ngày thứ năm liền đề nghị với Mục Ngữ Mạn muốn rời đi.
"Muốn về nhà rồi sao?" Mục Ngữ Mạn nhẹ giọng hỏi.
"Nhà?"
Quý Miên nghĩ nghĩ, nói: "Không phải. Em muốn đi theo anh Đoạn."
"Tại sao không về nhà?"
"Không biết nên về đâu."
Mục Ngữ Mạn trầm mặc xuống, không hỏi thêm gì nữa.
Ở cái tuổi này, nhiều thằng nhóc đều có chút nổi loạn, mặc dù cô nghĩ rằng những đứa trẻ như Quý Miên nên về nhà. Thằng bé rất ngoan, lại còn có vẻ được giáo dục tốt, cô không hiểu sao một đứa trẻ như vậy lại chạy đến cái nơi này làm gì.
Cô đứng dậy, nói: "Em đi theo chị."
Quý Miên không hỏi cô định làm gì, chỉ ngoan ngoãn đi theo.
Cậu đi theo Mục Ngữ Mạn ra khỏi nhà, đến bên ngoài khu phố, đi khoảng năm phút thì đến trước một cửa hàng bán đồ điêu khắc thủ công. Quý Miên nhớ ra, đây là chỗ Tôn Tề đỗ xe hôm qua.
Nhưng hôm nay, chiếc Volkswagen màu xám đó đã không thấy đâu, chắc là Đoạn Chước lại ra ngoài làm gì rồi.
"Hai tòa nhà này đều là của em trai chị. Hầu hết các căn hộ đều cho thuê."
Mục Ngữ Mạn nói xong, lại giải thích thêm một câu: "Em trai chị, chính là Đoạn Chước. Nhiều người gọi nó là 'đại ca', nhưng nó chỉ là thể trạng tốt, đánh đấm được thôi."
"Đừng thấy nó như vậy, thật ra người không xấu đâu."
Quý Miên đáp một tiếng, ngẩng đầu nhìn hai tòa nhà mà Mục Ngữ Mạn chỉ. Nhà không cao, cộng thêm mặt tiền tầng một thì cũng chỉ có ba tầng. Tòa bên trái có diện tích nhỏ hơn một chút.
Việc sở hữu hai tòa nhà nhỏ có ý nghĩa gì, Quý Miên vẫn chưa có khái niệm. Cậu chỉ có chút ngưỡng mộ, ngưỡng mộ Đoạn Chước có nhiều chỗ ở.
"Tòa bên trái là ông ngoại Đoạn Chước để lại cho nó, tòa bên phải là do nó tự mình đi làm thuê kiếm được khi còn trẻ. Việc nặng nhọc, càng bỏ sức thì càng kiếm được nhiều tiền. Mấy năm trước giá nhà đất còn thấp hơn bây giờ gần một nửa, hơn nữa khu này lại hẻo lánh, nó liều mạng làm năm sáu năm, về là mua được ngay."
Mục Ngữ Mạn khẽ thở dài: "Tuy Đoạn Chước không học hành được mấy năm, nhưng nó rất thông minh. Thông minh hơn hầu hết những người chị từng gặp."
Ở khu phố này, tuy giá thuê nhà không cao, nhưng cũng đáng kể khi có hai tòa nhà nhỏ, hơn nữa biết đâu lúc nào đó lại được tu sửa và xây mới. Đoạn Chước ra ngoài bươn chải mấy năm, coi như đã kiếm đủ tiền cho cả đời.
Nhưng Đoạn Chước vẫn chưa đến cái tuổi chỉ sống bằng tiền cho thuê nhà. Hắn chỉ cho thuê một tòa, tòa bên phải mà hắn tự mua, mỗi tầng hai phòng nhỏ, một phòng khách một phòng ngủ, ba tầng cộng lại mỗi tháng có thể thu được một vạn tệ tiền ròng.
Còn tòa nhà mà ông ngoại để lại, Đoạn Chước giữ lại để ở. Tầng một là cửa hàng thủ công mỹ nghệ gỗ - do ông ngoại để lại cho hắn. Đoạn Chước học được sáu bảy phần tay nghề của ông ngoại, thỉnh thoảng cũng thích chạm khắc đồ đạc, nên cứ thế mở cửa hàng. Mặc dù không có thu nhập gì, nhưng hắn thích ở trong cửa hàng để giết thời gian.
Đoạn Chước thì ở tầng hai, hắn không thích giải quyết những mối quan hệ lặt vặt với hàng xóm, vì vậy tầng ba vẫn luôn không cho thuê.
Mục Ngữ Mạn chính là đưa Quý Miên đến tầng ba, mở khóa cửa - Đoạn Chước đã đưa cho cô một bộ chìa khóa của tòa nhà này, đi vào, quay đầu nhìn Quý Miên vẫn còn đứng bên ngoài, nói: "Vào xem đi em."
Quý Miên không hiểu tại sao cậu phải xem nhà của Đoạn Chước, nhưng vẫn "dạ" một tiếng, đi vào.
Đây là một căn hộ hai phòng ngủ hai phòng khách, đồ đạc trong nhà có chút đơn sơ, nhưng được dọn dẹp khá ngăn nắp. Bên trong không có dấu vết của người ở, rất sạch sẽ.
Mục Ngữ Mạn nhìn cậu, nói: "Nếu cảm thấy được thì em cứ ở đây đi."
Quý Miên ngây người tại chỗ. Cậu không ngờ ý định của Mục Ngữ Mạn khi đưa mình đến đây lại là như vậy.
Cậu mím môi, trong lòng đương nhiên là cảm động. Nhưng…
Cậu không nói đồng ý hay không đồng ý, mà hỏi: "Chị Ngữ Mạn, anh Đoạn có đồng ý cho em ở đây không ạ?" ( app TYT - tytnovel )
Mục Ngữ Mạn cười: "Không sao đâu. Chị nói với nó một tiếng là được, nó nghe chị."
"…" Quý Miên im lặng một lát, lắc đầu, lùi một bước ra ngoài cửa, nhất quyết không chịu đến gần căn phòng này nữa.
Mục Ngữ Mạn kỳ lạ hỏi: "Sao vậy?"
“Em nghĩ, em nên tự mình đi nói chuyện với anh Đoạn. Nếu anh ấy chịu cho em ở lại, tùy tiện cho em một chỗ ngủ thôi cũng được rồi, bảo em làm gì cũng được.”
Mục Ngữ Mạn khựng lại một chút: "Em không cần phải…”
“Em không muốn ở đây không công, còn phiền chị giúp em thu xếp mọi thứ.”
“…”
Mục Ngữ Mạn không nói nên lời, trong lòng chua xót, nghẹn ngào.
…Đứa trẻ ngoan như vậy.
Cứ nghĩ đến những vết thương trên người Quý Miên, cô càng thêm oán trách Đoạn Chước.
Tôn Tề đánh người, sao hắn không ngăn cản một chút?
Một lúc sau, cô nói: “Đoạn Chước chắc lát nữa sẽ về, em cứ đợi trên lầu hai đi.”
“Nếu nó không muốn em ở lại, em đừng cố gắng chịu đựng. Ở khu này, lời chị nói vẫn có chút trọng lượng.”
Quý Miên cười: "Em hiểu mà. Cảm ơn chị Ngữ Mạn.”