"Thằng móc túi?"
Đoạn Chước hờ hững liếc nhìn Quý Miên một cái, phát hiện tên móc túi mặt mũi bầm dập này cũng đang nhìn mình.
Hắn không mấy để ý dời mắt đi, hất đầu ra hiệu cho Tóc Đỏ: "Nhanh lên."
Biểu cảm của hắn không có gì thay đổi, nhưng Tóc Đỏ biết, anh ta đã khiến Đoạn Chước chờ mất kiên nhẫn rồi, thế là buông tay đang túm tóc Quý Miên ra, vội vàng ném người sang một bên.
Quý Miên đột ngột mất trọng tâm, cả người "bịch" một tiếng ngã xuống đất.
[Chúc mừng, có được chẳng tốn chút công sức nào.] Hệ thống lạnh lùng nói.
Quý Miên mơ màng hỏi: [Gì cơ?]
[Cái tên em trai hờ của nữ chính mà cậu muốn nương tựa, tên "đại ca" Đoạn Chước ấy. Này, ngay trước mặt cậu kia kìa.]
Trên đời lại có chuyện trùng hợp đến thế, Quý Miên gật gật đầu trong lòng, ngay cả đau đớn trên mặt cũng sắp quên mất.
Cậu rất vui vẻ, nói: [Vậy à, tốt quá...]
[Tốt cái beep gì chứ!] Câu chửi thề của hệ thống bị tự động chặn lại.
Giọng điệu của nó chuyển biến quá đột ngột, Quý Miên càng thêm ngơ ngác: [Sao thế?]
[Cái thằng tóc đỏ này là đàn em của Đoạn Chước, cậu dám trộm đồ của anh ta, chẳng khác nào đắc tội với Đoạn Chước. Lần này đừng nói là nương tựa hắn, hắn không truy cứu tìm cậu gây phiền phức đã là may mắn lắm rồi.]
[Vậy thì...] Quý Miên có chút tủi thân, [Vậy lúc đầu sao cậu không nói cho tôi biết, cái thằng tóc đỏ này là người của "đại ca"?]
[...]
Hệ thống im lặng một hồi, đột nhiên "hừ" một tiếng, không lên tiếng nữa.
Quý Miên hiểu ra, thì ra hệ thống cũng không phải là vạn năng. Đa phần thời gian cũng chỉ là "nước đến chân mới nhảy".
Quý Miên nghĩ, cậu không thể luôn ỷ lại vào hệ thống. Bởi vì hệ thống đôi khi cũng đưa ra những ý kiến tồi tệ.
Mặt cậu vẫn còn dán trên mặt đất, nhưng đầu óc lại xoay chuyển rất nhanh.
Quý Miên nhận ra, nếu không tranh thủ ôm chặt lấy đùi "đại ca" ngay hôm nay, thì tương lai cậu sẽ rất khó có cơ hội nương tựa hắn nữa.- bản edit được thực hiện bởi TYT
Hôm nay, cậu còn có thể đối mặt trực tiếp với Đoạn Chước.
Đến ngày mai cậu muốn tìm đến cửa, nhất định phải thông qua sự sàng lọc của đàn em Đoạn Chước. Mà rất có thể, cậu sẽ gặp phải tên Tóc Đỏ này.
Cậu đã kết oán với Tóc Đỏ rồi, đối phương sao có thể dễ dàng tha cho cậu, lại đồng ý để cậu làm việc dưới trướng Đoạn Chước?
Lúc này, Tóc Đỏ đã vào trong tiệm. Anh ta rút một tờ tiền đỏ từ trong ví ra, ném lên quầy, cũng không đợi bà chủ bên trong thối tiền, xách bánh lên rồi đi.
"Đại ca, mua xong rồi." Anh ta đi đến trước mặt Đoạn Chước, nói.
Đoạn Chước không đáp lời, quay người bỏ đi.
Đột nhiên, mắt cá chân truyền đến một luồng sức mạnh, bất ngờ cản hắn lại.
Lực đạo không lớn, chỉ cần hắn động chân là có thể hất ra. ( truyện trên app T•Y•T )
Đoạn Chước nghiêng người, ánh mắt nhìn xuống thiếu niên đang nằm sấp trên mặt đất, đang định giơ chân đá người ra—
"...Anh." Quý Miên hai tay nắm lấy ống quần Đoạn Chước, khó khăn mở miệng.
Quý Miên vốn định học theo Tóc Đỏ gọi hắn là "đại ca", nhưng lại luôn cảm thấy cách gọi đại ca này đặt lên người Đoạn Chước có chút già dặn. Rõ ràng hắn còn rất trẻ.
Do dự một chút, lúc nói ra thì từ "đại ca" biến thành "anh".
"Ê, thằng nhóc này!" Tóc Đỏ trợn mắt, giơ chân đạp một cái vào tay Quý Miên.
Nhưng Quý Miên lại không buông tay, cậu sống chết giữ chặt lấy Đoạn Chước, giống như nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
“...Anh, em muốn đi theo anh.” Vì bị thương, giọng cậu nhỏ, có chút khó thở, mang theo ý cầu xin.
Tóc Đỏ bật cười, chế nhạo: “Đại ca của tao mà loại tép riu như mày muốn theo là theo được chắc!?”
Quý Miên không để ý đến lời của Tóc Đỏ, chỉ lặp đi lặp lại cầu xin: “Anh, cho em đi theo anh đi mà.”
Đoạn Chước cúi mắt nhìn cậu, không nói đồng ý, cũng không nói không đồng ý.
Hắn chỉ hỏi một câu: “Mày làm được gì?”
“Em, em…” Quý Miên vắt óc suy nghĩ hồi lâu, nhưng không tìm được chút thông tin giá trị nào từ ký ức của nguyên chủ.
Cậu đành đáp: “…Em chỉ biết trộm đồ thôi.”
“Tao không bao giờ nuôi phường trộm cắp dưới trướng.” Đoạn Chước nhấc chân, đá văng tay Quý Miên đang bám lấy ống quần hắn, thốt ra chữ cuối cùng.
“Dơ bẩn.”
Quý Miên không ngẩng đầu lên nổi, chỉ có thể nằm sấp trên mặt đất, ngây ngốc nghĩ: Được thôi, tôi dơ bẩn, tôi bỉ ổi.
Một lát sau, cậu hoàn hồn. Hai người kia đã đi ra được một đoạn đường.
Xong rồi, nếu bọn họ thật sự đi mất, nhiệm vụ của cậu có lẽ thật sự không hoàn thành được.
Vừa nghĩ đến đây, Quý Miên không biết lấy sức lực từ đâu ra, vậy mà vùng vẫy bò dậy!
Trên mặt là những cơn đau nhức dữ dội, còn ở eo thì đau nhói như kim châm. Cậu nghĩ, chắc chắn có hai ba đốt xương ở eo bị gãy rồi. Hơn nữa, bây giờ trông cậu chắc chắn toàn thân dính đầy máu và bụi bẩn, rất dơ bẩn.
Nước mắt Quý Miên sắp trào ra khỏi hốc mắt. Cậu cố gắng nhịn, cuối cùng vẫn không để mình khóc, như vậy thật hèn nhát.
Cậu đuổi theo hướng Đoạn Chước rời đi, tiến về phía trước.
Quý Miên không thể đứng thẳng người được nữa, nhưng cậu nhất quyết không dựa vào bất cứ thứ gì, cứ thế, hai chân cậu gắng gượng bước tiếp. Có lẽ vì quá đau, vượt quá ngưỡng chịu đựng, một luồng khí lại trào dâng trong cơ thể cậu, chống đỡ cậu bước về phía trước.
Đoạn Chước đương nhiên biết có người đi theo phía sau mình, nhưng hắn không để ý.
Đi được vài trăm mét, hắn dừng lại trước một chiếc xe Volkswagen màu xám cũ kỹ.
Lấy chìa khóa từ trong túi áo ra, hắn ấn nút mở cửa xe, ném chìa khóa xe lại cho Tóc Đỏ, ngồi vào ghế phụ, đóng cửa lại.
Tóc Đỏ bắt lấy chìa khóa, nhanh chóng chui vào ghế lái.
Lúc này Quý Miên cách xe của bọn họ chỉ vài mét.
Động cơ xe từ từ khởi động, bánh xe đã lăn về phía trước một đoạn, tốc độ xe đột ngột tăng lên.
Quý Miên lại vào lúc này đột nhiên chạy nhanh vài bước, nhảy lên nắp sau xe, ôm chặt lấy thân xe.
Tóc Đỏ ở ghế lái ngạc nhiên quay đầu lại: “Đại ca, thằng nhóc này không muốn sống nữa à?”
Đoạn Chước khẽ nâng mí mắt, nhìn bóng dáng Quý Miên trong gương chiếu hậu, vừa hờ hững đáp: “Ừ.”
Hắn không bảo dừng lại, Tóc Đỏ liền không đạp phanh. Anh ta cẩn thận nhìn sắc mặt đại ca nhà mình qua gương chiếu hậu trong xe, cẩn thận suy đoán: Đại ca là có ý gì đây?
Chiếc xe Volkswagen màu xám đã ra khỏi đường phố, lên đường lớn. Tóc Đỏ rốt cuộc không dám tăng tốc quá nhanh, ngay cả chân ga cũng không dám đạp mạnh, chỉ sợ làm người ta ngã xuống xảy ra chuyện.
Mười phút sau, xe chạy được gần năm cây số, Quý Miên vẫn dính chặt vào nắp sau xe như kẹo cao su, dính chắc chắn, rất vững vàng, rất vô liêm sỉ.
Tóc Đỏ đột nhiên nhớ ra điều gì, lớn tiếng kêu lên: “Đại ca, thằng nhóc này treo trên xe em, có bị trừ điểm không?!”
Đoạn Chước: “Ồ.”
Tóc Đỏ: …
Thật sự không ai quan tâm đến sống chết của cậu sao?
*trừ điểm vào bằng lái giao thông giống như bên mình sắp ra quy định mỗi tháng được 12 điểm vậy đó