Quý Miên đi bộ nửa tiếng, cuối cùng cũng đến được gầm cầu, đã đói đến mức lã cả người, cũng không biết nguyên chủ đã bao lâu rồi chưa ăn gì nữa.

Mấy “anh em tốt” của cậu có đến vài người, đang vây quanh đánh bài, đánh rất hăng say, ai nấy mặt mày đều tươi rói.

Quần áo của bọn họ khác với Quý Miên, sạch sẽ tinh tươm.

Có người còn mặc hàng hiệu, cũng khác với Quý Miên – của bọn họ là hàng thật.

Trong ký ức, những người này đều có gia đình đầy đủ, thậm chí khá hòa thuận. Có ăn có mặc, đương nhiên không giống với loại trẻ lang thang như Quý Miên.

Một chàng trai ngậm điếu thuốc trong miệng, để tóc húi cua liếc thấy Quý Miên, đương nhiên cũng thấy những vết thương và vết bẩn trên người cậu.

Cậu ta tùy tiện gọi một tiếng: “Anh Miên.”

Gọi xong, lại hờ hững quay đi.

Cứ như cái danh xưng này chẳng khác gì mèo hoang chó dại bên đường, chữ “anh” phía trước cũng chỉ là một tiền tố mà thôi, không nghe ra chút tôn trọng nào.

Nhưng theo ký ức của nguyên chủ, mỗi lần nghe những người này gọi mình là “anh Miên”, cậu sẽ cười. Nụ cười đó là lòng tự trọng được vớt lên từ vũng bùn lầy.

Quý Miên không hiểu lắm, nhưng cũng cố gắng nhếch mép cười một cái. Chưa đến nửa giây, lại thu nụ cười về. Qua loa cho xong chuyện.

Xung quanh mấy chàng trai bày biện một ít đồ ăn, nhìn bao bì đều là mua từ cửa hàng tiện lợi, còn có mấy gói thuốc lá. Nhưng nguyên chủ vì sĩ diện, luôn không chịu ăn đồ của bọn họ.

Quý Miên đi tới, chọn một cái bánh sandwich, lại xách đi một hộp oden ấm nóng, ngồi xuống ăn.

Mấy người đang đánh bài lập tức dừng lại, đồng loạt quay đầu nhìn cậu.

Nhưng Quý Miên giả vờ không để ý, trước tiên húp một ngụm nước súp nóng hổi, sau đó gắp ra miếng chả trứng rau bina bên trong, cắn một phát hết nửa miếng.- bản edit được thực hiện bởi TYT

Cậu chia sẻ với hệ thống: [Cái này ngon nè.]

Hệ thống: […]

Quý Miên lại nói: [Cái này gọi là gì vậy?]

[Oden, cái cậu ăn là chả trứng rau bina.] Hệ thống trả lời xong, tiếp tục nói: [Hỏi nhiều thế, ăn của cậu đi.]

“Anh Miên, hôm nay lại không có ‘doanh thu’ à.” Người đầu tiên gọi Quý Miên là “anh Miên” cười nói, giọng điệu có chút kỳ quái.

Lại có một người cười hề hề nói: “Bọn em mời anh Miên ăn cơm. Khi nào anh Miên doanh thu lên rồi, nhớ biếu anh em mấy gói thuốc nha.”

Quý Miên không nói được, cũng không lắc đầu. Ăn trước đã rồi tính.

Không nhận được hồi đáp, mấy người kia nhíu mày, gần như muốn nổi giận. Nhưng nghĩ lại cách hành xử thường ngày của Quý Miên, lại nuốt cục tức này xuống.

Cần gì chứ? Nếu thật sự chọc giận tên này, thì tìm đâu ra một cái máy rút tiền ngu ngốc như vậy nữa?

Thỏ còn có lúc cắn người, nhịn một chút là được, chắc tên này chưa ăn cơm, giờ đang đói. Với quỷ đói thì không nói lý được.

Quý Miên ăn no bụng, rửa mặt bên bờ sông, đi tìm chỗ nghỉ ngơi dưới gầm cầu.

Cũng may là mùa hè, gió từ gầm cầu thổi vào tuy mạnh nhưng vào thời điểm này lại rất dễ chịu.

Nếu là mùa đông ở đây, e rằng chẳng mấy chốc xương cốt cũng bị gió lạnh thổi tan mất.

Cậu thoải mái đến mức nheo mắt lại, dường như ngay cả vết thương trên người cũng không còn đau đến thế.

[Sinh nhật mười sáu tuổi của nguyên chủ là trong hai ngày này, nút thắt cốt truyện đầu tiên sắp đến rồi. Cậu phải tìm cách đến khu vực của nữ chính, nương nhờ vào em trai nuôi của cô ấy.]

Quý Miên hỏi: [Chỗ đó cách đây xa lắm không?]

[Cậu có thể đi bộ đến đó.]

[Ồ.] Quý Miên yên tâm.

[Cũng chỉ mấy chục cây số thôi.]

“…”

Quý Miên quả quyết từ bỏ lựa chọn đi bộ. Cậu sờ soạng mấy cái túi của mình, trống trơn, trong túi quần phía sau có nửa gói khăn giấy. Ngoài ra thì chẳng có gì cả.

Nhưng muốn tìm được nữ chính, phải có tiền mới được.

Ít nhất, phải có tiền đi xe mới được.

Tiền từ đâu ra? Quý Miên cúi đầu suy nghĩ.

Đi kiếm.

[Đi ăn trộm.]

Hai đáp án khác nhau đồng thời xuất hiện trong đầu cậu. Cái trước là ý nghĩ của chính Quý Miên, cái sau là chủ ý tồi tệ của hệ thống.

Cậu lắc đầu: “Trộm? Tôi không muốn đi trộm. Rất vô đạo đức.”

Hệ thống cười lạnh: [Đạo đức? Đó là cái gì? Có ăn được không?]

Quý Miên không muốn để ý đến nó lắm.

Câu tiếp theo của hệ thống nhanh chóng đến: [Cậu đến thế giới này là vì nhiệm vụ, duy trì thiết lập nhân vật mới là nhiệm vụ hàng đầu. Nguyên chủ là người như thế nào, cậu phải thể hiện ra thiết lập nhân vật như thế. Nếu không, sự thay đổi tính cách của "Quý Miên" sẽ gây ra hiệu ứng cánh bướm. Cậu không phải là "có thể trộm", mà là "phải trộm".]

Nó lại bồi thêm một dao: [Hơn nữa, cậu lấy đâu ra cảm giác đạo đức?]

[Cậu ngay cả ký ức cũng không có, ai biết kiếp trước cậu có phải là một tên tội phạm tội ác tày trời hay không?]

“…”

Quý Miên thỏa hiệp, nhưng chỉ vì "duy trì thiết lập nhân vật" mà hệ thống nói. Cậu cố ý bỏ qua khả năng mình từng là "tội phạm".

*

Quý Miên nghỉ ngơi mấy ngày, vết thương bị đánh hôm đó cuối cùng cũng không còn đau lắm.

Mấy ngày nay, cậu sống nhờ vào đồ ăn vặt khi đánh bài của mấy "anh em tốt".

Quý Miên cảm thấy, nếu còn ở lại, mấy người "anh em tốt" này của cậu sẽ sắp bùng nổ mất.

Ngày thứ tư, cậu giẫm lên lằn ranh bùng nổ của họ, rời khỏi gầm cầu.

——Cậu phải đi ăn trộm rồi.

Trộm ai đây? Quý Miên vẫn chưa nghĩ ra.

Trộm như thế nào? Quý Miên cũng không biết.

Cậu lượn lờ ra đường lớn, đi lang thang không mục đích. Nguyên chủ rõ ràng là một tên tội phạm quen mặt ở khu vực này, có người nhận ra Quý Miên, theo bản năng sờ vào túi và ba lô của mình, cảnh giác kiểm tra xem mình có bị mất mát gì không.

Hai tay Quý Miên nắm chặt, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Lần đầu tiên làm trộm, cậu có chút căng thẳng.

Cậu cắn răng, tìm một chỗ trên vỉa hè ngồi xuống, sau đó chọn mục tiêu để ra tay.

Nhìn thấy một cặp vợ chồng đi ngang qua, nói nói cười cười, ánh mắt chan chứa tình cảm. Không nỡ ra tay.

Nhìn thấy một cô gái ăn mặc thời trang, tóc đuôi ngựa cao vung vẩy sau gáy, rất năng động. Không nỡ ra tay.

Lại nhìn thấy một người đàn ông trung niên bình thường, bụng bia lắc lư. Vẫn không nỡ ra tay.

Hệ thống: […]

Nó thở dài: [Rốt cuộc cậu có làm được không vậy?]

[Tôi… làm được.] Quý Miên ngập ngừng nói.

Dưới ánh mặt trời gay gắt buổi trưa, trên trán cậu cũng toát ra một lớp mồ hôi mỏng. Kéo dài thêm nữa thì không được.

Cậu hoa mắt chóng mặt nhìn, cuối cùng cũng tìm được một mục tiêu thích hợp.

Đó là một thanh niên vừa bước xuống xe, nhuộm mái tóc đỏ rực bắt mắt. Xe của anh ta đậu bên đường, chỉ cần Quý Miên tìm được góc khuất, camera hành trình trong xe sẽ không quay được hắn. Nguyên chủ đã ra tay thành công nhiều lần ở khu vực này, xác nhận xung quanh không có camera giám sát.

Nhưng lý do Quý Miên chọn anh ta không phải vì những điều này, mà là vì: người này trông rất giống một tên côn đồ lêu lổng.

Thanh niên tóc đỏ từ đầu đến chân đều đạt tiêu chuẩn định nghĩa về một thiếu niên bất hảo, kiểu tóc lòe loẹt, áo ba lỗ ôm sát người, quần jean còn treo mấy sợi xích sắt dị hợm, khoác trên vai một chiếc túi da lớn, da thịt lộ ra xăm những hình xăm phô trương.

Quý Miên không muốn đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài, nhưng vào lúc này, đánh giá qua vẻ bề ngoài thực sự có thể mang lại cho cậu một chút an ủi. Cậu rất cần chút an ủi này: cậu muốn cướp một tên côn đồ, một tên côn đồ rất xấu xa.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play