Thần sắc nam tử âm hiểm gần như điên cuồng, nhưng Lưu Ngọc lại cười một cái dưới ánh mắt ăn thịt uống máu này.
Vì để trà trộn vào Tiên Đô Ngọc Kinh, nàng đã tự hủy dung mạo nhưng nụ cười này lại khiến Yến Vô Thứ nhớ đến lần đầu gặp mặt trên kiệu thần Tiên Đài năm xưa, thần sắc thiếu nữ mang theo vẻ thỏa mãn lười biếng đặc trưng của người được nuông chiều từ bé, bướm thêu kim tuyến trên váy áo phản chiếu ánh nắng chiều xuân như muốn vỗ cánh bay lên.
Trong khoảnh khắc Yến Vô Thứ ngẩn người, Lưu Ngọc nghiêng đầu nhìn hắn, cười hỏi:
“——Ngươi là ai?”
Đồng tử Yến Vô Thứ co rút lại.
“Âm Sơn Lưu Ngọc!! Ngươi muốn chết!!!”
“Yến Vô Thứ!” Trong đám đông có người cao giọng quát, “Đừng quên lời dặn dò của các gia chủ trong chuyến đi này! Âm Sơn Lưu Ngọc không thể chết!”
Lại có người nói: “Thái độ của Cửu U vẫn chưa rõ ràng, ít nhất phải đợi Mặc Lân công khai phế bỏ thân phận tôn hậu của Âm Sơn Lưu Ngọc rồi mới có thể giết nàng ta!”
Yến Vô Thứ nhìn chằm chằm vào mặt Lưu Ngọc, mắt long sòng sọc:
“Dù ta có giam cầm nàng ta làm con rối, làm nô làm tì, để nàng ta sống không bằng chết thì Mặc Lân Cửu U có thể làm gì ta!Hắn dám vượt qua Trường Thành quỷ yêu đến lấy mạng ta sao!”
Tuy nói vậy nhưng bàn tay đang lơ lửng giữa không trung vẫn như bị một loại uy hiếp vô hình chế ngự, mãi không dám hạ xuống.
Lưu Ngọc thấy buồn cười.
Nàng và Mặc Lân thành hôn trăm năm, tình cảm vợ chồng không hòa thuận ai cũng biết, mười năm trước khi rời khỏi Cửu U, nàng cũng hủy luôn hôn thư tuyên cáo thiên hạ, từ nay hai người hòa ly, không liên quan đến nhau. Mặc dù vậy, bọn họ vẫn sợ hãi Mặc Lân đến mức này, không dám dễ dàng giết nàng. Và ngay khi Yến Vô Thứ còn đang do dự, Lưu Ngọc, người đã ẩn mình từ lâu nắm bắt được sơ hở trong giây lát của hắn, bất ngờ vùng dậy từ trong tuyết, lao tới——
“Cẩn thận!”
Yến Vô Thứ hoàn hồn, giật mình nhận ra mình đã sơ suất nhưng hắn cũng không hề hoảng loạn, bởi vì hắn rất rõ, Lưu Ngọc đã là nỏ mạnh hết đà, tuyệt đối không thể làm hắn bị thương dù chỉ một chút.
——Vốn là như vậy.
Đúng lúc này, một tiếng chuông thê lương không hề báo trước vang lên từ trong lòng Lưu Ngọc, truyền khắp núi Vụ Ảnh.
Đinh linh.
Đinh linh.
Cùng với tiếng chuông trong trẻo này là một [thế] từ trên trời áp xuống, khiến hầu hết mọi người có mặt đều không thể chống lại.
Thế, chính là khí trường do khí hải của võ giả hóa thành.
Có người xuất thân cao quý, như những đệ tử của các gia tộc tiên gia có mặt ở đây, mỗi người đều sẽ kế thừa [định thế] độc đáo của gia tộc mình; cũng có người xuất thân bình dân, như Yến Vô Thứ, dựa vào thiên phú của bản thân cũng có thể tự sáng tạo ra [thế] của riêng mình.
Nhưng cũng có những thiên tài hiếm có, không chỉ có thể tự sáng tạo định thế mà còn có thể lưu trữ thế trong pháp khí, trái với quy luật trời đất, mượn thế của người khác——
Giống như lúc này, từ trong lòng Lưu Ngọc bay ra một chiếc chuông Sơn Quỷ Long Linh.
Ngay cả Lưu Ngọc cũng không ngờ rằng trong chiếc chuông Sơn Quỷ Long Linh mà người đó tặng nàng lại đã phong ấn một đạo thế không biết từ lúc nào.
Tiếc rằng tên đã lên dây, Lưu Ngọc không còn thời gian để suy nghĩ nhiều.
Mọi người chỉ thấy thiếu nữ áo dính máu như một con thú hoang chống cự đến chết lao tới, nhân lúc mọi người bị tiếng chuông áp chế, nàng cắn chặt lấy tên thợ săn mạnh hơn nàng gấp nhiều lần.
Yết hầu bị cắn đứt phát ra tiếng răng rắc chỉ hai người nghe thấy, ngay sau đó, máu từ động mạch cổ phun ra như mưa lớn dội lên người thiếu nữ.
Bầy quạ bay qua rừng sâu, gió giật trên núi Vụ Ảnh.
Mọi chuyện xảy ra chỉ trong chớp mắt, các đệ tử của các gia tộc tiên gia có mặt đều kinh ngạc.
Từ nhỏ họ đã tu luyện thuật của bốn đạo gia Nho, Đạo, Pháp, Binh, làm sao từng thấy chiêu thức không ra thể thống gì như vậy? Huống chi người này lại là Âm Sơn Lưu Ngọc, người trước đây từng được ca tụng là “Vu Nga xuất hiệp, Mật Nữ lăng ba”... Âm Sơn Lưu Ngọc.
Thanh niên áo đen nằm trong vũng máu, sắc mặt xám xịt, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ không rõ ràng, hai chân không có chỗ bám víu đạp loạn xạ vài cái nhưng cho đến khi tắt thở, hắn ta cũng không thoát khỏi [thế] do tiếng chuông áp đặt lên người hắn.
Yến Vô Thứ chết rồi.
Lưu Ngọc cũng không chống đỡ nổi, kiệt sức ngã xuống đất.
Thiếu nữ mỉm cười, để lộ hàm răng nhuốm máu.
Mười năm sống chết long đong, thể diện đáng là gì.
Mặc dù nàng hoàn toàn không nhớ người này là ai nhưng thấy bộ dạng hận thù sâu sắc của hắn ta, chi bằng cứ để hắn ta cùng nàng xuống suối vàng cho rồi.
Lật người, Lưu Ngọc nhìn về phía thành trì nguy nga ở xa.
Tuyết gió mịt mù, dưới chân núi Vụ Ảnh chính là Tiên Đô Ngọc Kinh mà Lưu Ngọc quen thuộc nhất, nơi nàng nhớ nhung nhất trong vô số lần nửa đêm mộng mị.
Nhưng phụ mẫu đã chết.
Nhà nàng không ở đó.
Cảm nhận sinh cơ dần dần biến mất, Lưu Ngọc bỗng dưng sinh ra một chút tiếc nuối khó tả.
Chuyện nhân gian, một bước sai, vạn bước sai.
Nếu năm đó nàng không nông nổi, vì muốn tranh giành một hơi cho Âm Sơn thị mà gả đến Cửu U, có lẽ đã có thể kịp thời chi viện khi Âm Sơn thị bị vây đánh.
Nếu sau khi gả đến Cửu U, nàng không vì uất ức trong lòng mà không màng thế sự, có lẽ đã không đến nỗi không biết gì về tình hình của Đại Triều, lầm tưởng kẻ thù là đồng minh đáng tin cậy.
Nếu trong trăm năm kết hôn với Mặc Lân, nàng chịu nhìn thẳng vào quỷ yêu phu quân đó một lần—— Mượn thế như mượn mệnh, cũng chẳng biết quỷ yêu bị nàng mượn nhiều thế lực như vậy, giờ đã chết ở xó xỉnh nào rồi.
Hơi thở cuối cùng tan biến trong gió tuyết Vụ Ảnh sơn.
Lưu Ngọc khẽ khép hai mắt.
*
Có lẽ là oán khí quá sâu, Lưu Ngọc phát hiện sau khi chết hồn phách mình vẫn chưa tan, cưỡi gió tuyết Tiên Đô Ngọc Kinh từ cửu thiên rơi xuống nhân gian.
Nàng nhìn thấy mọi người mang thi thể nàng về Tiên Đô Ngọc Kinh, nhìn thấy Đàn Ninh và lão bộc hay tin nàng chết mà đau đớn tột cùng. Thậm chí nàng còn thấy Cửu Phương Chương Hoa đích thân liệm xác cho nàng, khắc bia mộ cho nàng ở trong mật thất.
Còn có một bóng dáng khiến nàng bất ngờ nhất.
—— Mặc Lân.
Trong mắt thế nhân Mặc Lân là quỷ yêu, cường đại, tàn nhẫn, lật tay làm mây úp tay làm mưa, khiến cho các thế gia tiên môn không dám đối đầu trực diện với hắn, đúc nên trường thành quỷ yêu, bắt lập lời thề không xâm phạm, dẫn đầu quỷ yêu vĩnh viễn cư trú ở Cửu U Bắc Hoang phía bắc trường thành.
Nhưng ngày Lưu Ngọc chết, hồn phách nàng lại thấy hắn một mình chém giết mười hai tướng Tiên Đô, tàn sát hơn trăm người Cửu Phương thị, ôm thi thể nàng giữa vũng máu Huyền Vũ đạo, lệ rơi như suối.
Vị phu quân xưa nay luôn lạnh nhạt ít lời, không có nửa phần tình cảm dư thừa với nàng, chết vào ngày thứ mười sau khi nàng chết… ngay trước bia mộ của nàng.