“Từ ngày đầu tiên ta bước vào Học cung Linh Ung đã có người nói với ta, Lưu Ngọc tiểu thư là đại tiểu thư tôn quý nhất của Âm Sơn thị, khác biệt một trời một vực với những kẻ như chúng ta. Khi đó ta còn trẻ, chẳng coi ra gì, mãi đến lần Tiên Khôi du hành gặp được ngươi, ta mới hiểu được bốn chữ kim chi ngọc diệp viết như thế nào.”

“Âm Sơn Lưu Ngọc, vậy mà ngươi cũng có ngày sa cơ lỡ vận thế này.”

Tiên đô Ngọc Kinh một đêm phong tuyết, núi Vụ Ảnh tích tuyết cao ba thước.

Lưu Ngọc ngã xuống nền tuyết mềm mại, vết thương chí mạng dưới tim không ngừng tuôn máu, thấm đẫm lớp đất bên dưới.

Khẽ động mi mắt, ánh nhìn của Lưu Ngọc vượt qua mũi kiếm đẫm máu trong tay nam tử áo đen, hướng về phía những bóng người lờ mờ sau lưng hắn.

Nam Lục côn ngô, Đông Cực phương đông, Ngu Uyên tây cảnh, không ít hậu bối xuất sắc trong các gia tộc tiên gia Đại Triều đã đến, những bóng dáng đứng giữa gió tuyết tiêu điều, nối liền thành một mảng đen kịt.

Lưu Ngọc khẽ lướt qua liền thấy được không ít gương mặt quen thuộc từng khúm núm lấy lòng nàng khi còn trẻ.

“Nói những lời vô ích này làm gì.” Một nữ lang trẻ tuổi trong đám người lạnh lùng ngắt lời.

“Âm Sơn Lưu Ngọc, ngươi biết Hình Danh thuật của Pháp gia lợi hại đến mức nào, trước khi Yến Vô Thứ ra tay, ta khuyên ngươi nên khai ra tung tích của Đàn Ninh, Chung Ly gia sẽ bảo đảm tính mạng cho ngươi.”

“Nàng ta sẽ không khai đâu.”

Nam tử áo đen bó sát ngồi xổm bên cạnh Lưu Ngọc, hắn nắm lấy cần cổ mềm mại như cổ vịt mùa xuân của nàng, chăm chú nhìn những vết sẹo dữ tợn trên mặt nàng.

“Để ngăn cản Chương Hoa công tử mượn hôn sự này khống chế Đàn Ninh, nắm giữ các cựu thần Âm Sơn thị đứng sau lưng Đàn Ninh, Âm Sơn Lưu Ngọc, người luôn trân trọng dung mạo như vậy, lại bằng lòng hủy hoại khuôn mặt mình thành ra thế này, có thể thấy nàng ta vốn không định sống sót trở về.”

Miệng thì nói vậy nhưng ngay sau đó, Lưu Ngọc liền cảm thấy một cơn đau dữ dội bùng nổ trong cơ thể.

Kiếm khí xâm nhập từ dưới tim va chạm vào ngũ tạng lục phủ như vô số lưỡi dao cào xé khiến máu thịt bên trong nát bấy, Lưu Ngọc cắn chặt răng nhưng thân thể vẫn không khống chế được mà run lên dữ dội.

“Nhưng ta rất tò mò.” Giọng nói từ trên đỉnh đầu mang theo một chút ý cười, “Năm đó ở Tiên đô Ngọc Kinh ai mà không biết, từ khi Đàn Ninh được phụ mẫu ngươi nhận nuôi, ngươi và nàng ấy đã như nước với lửa, vì Cửu Phương Chương Hoa, các ngươi càng tranh giành tình cảm không ngừng - hôm nay ngươi đến cướp hôn, e rằng cũng có chút tư tâm chứ?”

Nằm trên vũng máu lạnh lẽo, Lưu Ngọc xuyên qua làn sương trắng thở ra, nhìn về phía Tiên đô Ngọc Kinh dưới chân núi xa xa.

Nàng lớn lên trong những năm tháng thịnh vượng nhất của Âm Sơn thị. Cha nàng, Âm Sơn Trạch, là người được mệnh danh là "Công tử Trạch độc chiếm bát đấu phong lưu bậc nhất tiên kinh", con trai thứ hai của Âm Sơn thị.

Mẹ nàng, Nam Cung Kính, tuy xuất thân từ một gia tộc suy tàn nhưng lại có thủ đoạn mạnh mẽ, dưới sự ủng hộ của phu quân, trước tiên bà đoạt lấy quyền hành của tộc trưởng, sau đó lại mở rộng nguồn tài chính cho Âm Sơn thị, chiêu mộ gia thần, cuối cùng khiến Âm Sơn thị nổi bật giữa vô số gia tộc trên toàn Đại Triều. 

Và Lưu Ngọc, người được cả gia tộc dồn hết tâm sức bồi dưỡng cũng không khiến gia tộc thất vọng.

Năm tuổi khai Khí Hải, mười ba tuổi vào Học cung Linh Ung, mười sáu tuổi đã giành được vị trí đứng đầu trong đại hội Linh Ung Tiên Đạo.

Ngày Tiên Khôi du hành, huyền hạc mở đường, tử loan đi theo, bạch ngọc đồng thổi sáo trúc, ngay cả Thiếu đế ở tận trung châu vương kì cũng nghe danh mà đích thân đến, huống chi là những công tử thế gia vây quanh tiên đài kim xa của nàng, quả thực nhiều vô kể.

Thế gia trong các thế gia, quý nữ trong các quý nữ, Lưu Ngọc sinh ra đã không biết nỗi khổ nhân gian là gì.

Trước khi Âm Sơn thị diệt vong, cuộc đời nàng chỉ có một điều hối tiếc —— chính là không thể đuổi Đàn Ninh, người muội muội đáng ghét này ra khỏi nhà.

Đàn gia là gia thần của Âm Sơn thị, Đàn Ninh là con gái của trung thần. Từ khi Đàn Ninh và mẫu thân nàng ấy đặt chân vào nhà, tất cả mọi người đều muốn nàng đối xử tốt với gia quyến của bề tôi trung thành, có vậy mới tỏ rõ phong thái của một gia tộc lớn.

Nhưng Lưu Ngọc ghét sự ngoan ngoãn, dịu dàng giả tạo của nàng ấy, ghét nàng ấy mách mẫu thân sau lưng khiến nàng bị phạt, càng ghét mẫu thân nàng ấy, Liễu nương, đã từng cố gắng quyến rũ phụ thân nàng.

Vì vậy, khi biết Đàn Ninh thích trúc mã của mình, Lưu Ngọc liền đối đầu với Đàn Ninh khắp nơi.

Khi học cung so tài, Lưu Ngọc cố ý để Đàn Ninh thảm bại trước mặt Chương Hoa, mất hết mặt mũi; khi Chương Hoa bị thương, Lưu Ngọc cố ý sai Chương Hoa chạy vặt khiến nàng ấy đau lòng; khi hai người ở riêng, Lưu Ngọc lén niệm chú làm đổ nghiên mực, làm bẩn chiếc váy mới mà nàng ấy đã tỉ mỉ lựa chọn hàng giờ.

Nàng đã từng căm ghét Đàn Ninh đến vậy nhưng cuối cùng, khi Âm Sơn thị diệt vong, những công tử thế gia ở Tiên Đô Ngọc Kinh từng xu nịnh nàng tản đi như chim chóc. Nàng và Đàn Ninh lại trở thành chỗ dựa cuối cùng của nhau.

"—Nhưng mà, không phải đến bây giờ ngươi vẫn còn thích Chương Hoa công tử đấy chứ?"

Giọng nói của nam tử áo đen đè nén một niềm vui kỳ lạ, ánh mắt khóa chặt trên khuôn mặt Lưu Ngọc, cắn chữ vì phấn khích mà hơi run.

"Năm đó tại trận chiến Thiên Môn, chính Chương Hoa công tử mà ngươi và Đàn Ninh tranh giành bấy nhiêu năm, tên đồ đệ được phụ mẫu ngươi dạy dỗ từng li từng tí đã dùng kiếm pháp mà phụ mẫu ngươi truyền thụ, lấy mạng của cả hai người họ."

Tuyết rơi trên đôi đồng tử dần mất đi tiêu cự của Lưu Ngọc, bên tai vang lên tiếng ù ù chói tai, át đi tiếng thì thầm ác ý của nam tử.

Trước mắt nàng lờ mờ hiện ra cảnh tượng binh hoang mã loạn ngày Âm Sơn thị diệt vong. Nàng từ Cửu U Bắc Hoang cách xa ngàn dặm chạy về, Âm Sơn thị đã là một bãi tha ma, oán huyết hóa thành đất. 

Còn vị muội muội Đàn Ninh, người xưa nay lười biếng tu hành chỉ biết tranh giành sự sủng ái với nàng đang đứng trên trận pháp hộ vệ của Âm Sơn thị, mái tóc đen như thác nước trong nháy mắt bạc trắng như tuyết, khuôn mặt xinh đẹp thanh tú trong phút chốc già nua như vỏ cây.

"Sao giờ tỷ mới về!" Nàng ấy nước mắt lưng tròng, như muốn trút giận mà khóc lóc với Lưu Ngọc, "Phụ mẫu mất rồi! Mọi người đều chết hết rồi! Muội không bảo vệ được! Tỷ! Tại sao ai muội cũng không bảo vệ được!"

Hàm răng nghiến chặt của Lưu Ngọc như vỡ đê, máu phun ra như suối, tràn vào khoang mũi khiến phổi co thắt dữ dội.

Có lẽ sợ nàng thật sự chết, lực trên cổ nàng bớt đi vài phần.

Sương lạnh luồn vào phổi, lúc này mới kéo suy nghĩ của Lưu Ngọc trở lại với gió tuyết của núi Vụ Ảnh.

Vị tiểu thư trẻ tuổi vừa rồi bước trên lớp tuyết mềm mại đi tới. ( truyện trên app T•Y•T )

"Nếu không hỏi được gì thì đừng lãng phí thời gian ở đây, ta sẽ đưa nàng ta về Chung Ly gia, các ngươi cũng có thể trở về phục mệnh."

Nhìn thiếu nữ trong tuyết bẩn, nàng ta cau mày, nhìn từ trên cao xuống nói:

"Vì báo thù cho Âm Sơn thị, ngươi ẩn nhẫn mười năm, dù bị vô số tiên gia thế tộc vây quét đến tuyệt cảnh cũng có thể liều mạng đến hơi thở cuối cùng để phản kích, không ngờ cuối cùng lại vì cứu một muội muội từ nhỏ đã bất hòa với mình mà thành công dã tràng, thật ngu xuẩn—"

Bàn tay đang đưa ra của vị tiểu thư trẻ tuổi bị một cái vỏ đao chặn lại giữa chừng.

Vị tiểu thư kia nheo mắt, "Ngươi có ý gì?"

Nam tử áo đen cười toe toét: "Người là do ta bắt được, dù sao cũng không đến lượt Chung Ly thị mang người đi chứ?"

"Ngươi bắt được?" Vị tiểu thư kia như nghe được chuyện gì buồn cười, "Chung Ly thị bảy mươi chín người, Tương Lý thị năm mươi tám người, ngay cả tinh nhuệ của Cửu Phương thị cũng mất hai mươi ba người - Nếu không phải chúng ta ép nàng ta đến bước đường cùng, ngươi có chạm được vào nửa mảnh áo của Âm Sơn Lưu Ngọc sao?"

Vị tiểu thư trẻ tuổi của gia tộc Chung Ly nhìn chằm chằm vào hắn ta với giọng điệu cảnh cáo.

“Đừng tưởng ta không biết trong đầu ngươi toàn những ý nghĩ bẩn thỉu gì, năm xưa ở học cung Linh Ung người ta nào có thèm để mắt đến ngươi, ngươi tưởng giờ đây làm chó giữ cửa cho thế tộc được ban chút quyền lực là có thể tùy ý làm nhục đại tiểu thư Âm Sơn thị sao? Đừng quên, ở Cửu U nàng ta còn có một phu quân quỷ yêu đấy.”

Sắc mặt Yến Vô Thứ hơi cứng lại.

Hắn tu pháp gia Hình danh đạo, thủ đoạn tàn bạo, trăm điều không kiêng kỵ, trên mặt hiếm khi xuất hiện vẻ sợ hãi như vậy, nhưng ai bảo người trong miệng nàng ta là Mặc Lân chứ.

Năm Chiếu Dạ thứ một trăm ba mươi bảy, ở Vô Sắc thành bỗng nhiên xuất hiện quỷ yêu Mặc Lân được quỷ yêu tôn làm tôn chủ.

Quỷ yêu không phải yêu cũng không phải quỷ, mà là huyết mạch tà ma hoành hành Đại Triều kết hợp với nhân tộc để lại bốn trăm năm trước. Những quỷ yêu kế thừa huyết mạch tà ma này cùng với những người mẫu thân nhân tộc của chúng đã từng bị coi là nỗi sỉ nhục của Đại Triều, đáng lẽ nên bị chôn vùi cùng những năm tháng nhục nhã đã qua bắt đầu từ năm Chiếu Dạ nguyên niên.

——Cho đến khi một ngọn quỷ hỏa vô lượng, thiêu rụi Vô Sắc thành nuôi dưỡng vô số nô lệ quỷ yêu thành luyện ngục trần gian.

Mặc Lân xách đầu tên phó thành chủ Vô Sắc thành, đạp lên quỷ hỏa ngập trời, một mình phá vỡ vòng vây của các thế tộc tiên gia, xây dựng nên một tòa thành trì quỷ yêu ở Cửu U Bắc Hoang, từ đó phân chia thiên hạ cùng thế tộc tiên gia Đại Triều.

Quỷ yêu ti tiện hèn mọn này cứ như vậy từ Vô Sắc thành tối tăm không thấy ánh mặt trời đi đến trước mặt những quý nhân Tiên Đô. Thậm chí, ngay cả Âm Sơn Lưu Ngọc xuất thân cao quý cũng vào ngày hai vực nghị hòa mà tự nguyện cùng Mặc Lân kết hôn ước, gả xa đến Cửu U.

Ánh mắt Yến Vô Thứ dần trở nên tà ác.

“Năm đó ở học cung Linh Ung ta đã từng thề, nếu có một ngày ta thành danh, tuyệt đối sẽ không bỏ qua những kẻ từng chà đạp tôn nghiêm của ta dưới chân, hôm nay nàng ta có kết cục này đều là báo ứng cho việc trước đây nàng ta mắt cao hơn đầu!”

===

TN Team: Chào mừng mọi người đã đến với truyện mới ạ!!

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play