Trông thấy Thẩm Kiều Ninh chỉ mới nói vài câu đã khiến mọi người dao động, Chân Tuyết tức giận đến mức giậm chân: “Chỉ là quan hệ bình thường mà cô lại bỏ cả cuộc tuyển chọn để đi tìm anh ta à? Hay là, trong lòng cô, cuộc tuyển chọn này vốn chẳng quan trọng, ai cũng có thể khiến cô từ bỏ?”
Thẩm Kiều Ninh bỗng dưng im lặng.
Thấy phản ứng của cô, Chân Tuyết nở nụ cười đắc ý.
Khi mọi người nghĩ rằng cô sắp ngầm thừa nhận, Thẩm Kiều Ninh đột nhiên lên tiếng: “Chân Tuyết, tôi rất tò mò, vốn dĩ cô cũng không có cơ hội nhảy độc vũ, nghĩ đủ mọi cách để kéo tôi xuống, chẳng lẽ là muốn nhường suất đó cho Tông Tiểu Cầm à?”
“Cô quản làm gì? Dù thế nào cũng không thể để người có tác phong bại hoại như cô đại diện chúng ta nhảy độc vũ!”
“Tôi vốn không định nói nhưng bây giờ tôi buộc phải nói ra. Tác phong của tôi thế nào, tất nhiên thầy cô sẽ đánh giá nhưng còn tác phong của Tông Tiểu Cầm, tôi có thể nói ngay lúc này.” Thẩm Kiều Ninh liếc nhìn Tông Tiểu Cầm, người đang lộ vẻ hoảng loạn: “Triệu Gia Thạch không phải là người quan trọng nhưng Tông Tiểu Cầm từng là bạn thân nhất của tôi. Hôm qua tôi đến vùng quê chính là vì cô ấy.”
Thay vì tốn công sức vạch trần âm mưu của Tông Tiểu Cầm mà chẳng thu được lợi ích gì, chi bằng đẩy mọi chuyện lên đầu cô ta. Trong nguyên tác, Tông Tiểu Cầm đã khiến nguyên chủ thê thảm như vậy, giờ kế hoạch không thành lại xúi giục Chân Tuyết gây sự, để cô ta chịu trách nhiệm chuyện này cũng không oan uổng.
“Thẩm Kiều Ninh, cậu vu khống!” Tông Tiểu Cầm tưởng rằng cô sẽ nói Triệu Gia Thạch chưa từng nhờ ai gửi thư hay bị bệnh, nhất thời có chút chột dạ nhưng cũng đã chuẩn bị sẵn lời giải thích, ai ngờ Thẩm Kiều Ninh lại bịa đặt trắng trợn như vậy. Sau khi định thần lại, nước mắt cô ta lăn dài.
Những người xung quanh bị cú lật ngược tình thế này làm cho sững sờ. Chân Tuyết vốn không thông minh, còn hỏi một câu: “Tiểu Cầm có liên quan gì đến anh ta chứ?”
Nói xong cô ta mới nhận ra, ý của Thẩm Kiều Ninh là, người có quan hệ với phần tử “lý lịch xấu” kia chính là Tiểu Cầm!
“Không thể nào, hai người các cô mới là người cùng một thôn, Tiểu Cầm còn chẳng quen biết anh ta, sao có thể được?” Chân Tuyết vội vàng biện hộ cho Tông Tiểu Cầm.
Thẩm Kiều Ninh khẽ thở dài, vẻ mặt đầy thất vọng: “Các cô cũng nói rồi đấy, anh ta trông cũng khá, Tiểu Cầm chỉ gặp một lần đã... Nhưng cô ấy lại sợ bị thầy cô phát hiện, mà tôi là chị em tốt của cô ấy, lại quen Triệu Gia Thạch nên đành phải giúp cô ấy che giấu. Không ngờ cuối cùng còn ảnh hưởng đến danh tiếng của bản thân.” Dứt lời, cô thoáng liếc Tông Tiểu Cầm một cách ai oán. - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T
Tông Tiểu Cầm lau nước mắt, liên tục lắc đầu: “Không phải vậy... Các cậu tin tôi đi, thật sự không phải tôi...”
Ban đầu, mọi người còn bán tín bán nghi với lời của Thẩm Kiều Ninh nhưng bây giờ nghe Tông Tiểu Cầm cứ nhấn mạnh không phải cô ta, trong lòng lại xuất hiện một suy nghĩ kỳ lạ: Có khi nào là chột dạ nên mới chối mãi không? Nếu không với quan hệ của Tông Tiểu Cầm với mọi người trong đoàn, mọi người chắc chắn sẽ chọn tin tưởng cô ta thay vì Thẩm Kiều Ninh, hà tất gì phải giải thích đến vậy?
Chủ tịch Liêu nghe từ đầu đến cuối, trong lòng đã có phán đoán. Ông ấy quét mắt qua mấy người liên quan, giọng nghiêm nghị: “Đoàn văn công của chúng ta không chỉ xem xét kỹ thuật múa mà còn coi trọng tư tưởng đạo đức. Người có phẩm hạnh không tốt, không chỉ không được biểu diễn trên sân khấu mà còn không thể ở lại đây. Chúng tôi sẽ tiến hành điều tra vụ việc này. Suất độc vũ sẽ được quyết định sau khi có kết quả. Giải tán!”
Mọi người dần tản ra. Chân Tuyết tự tin khoác vai Tông Tiểu Cầm: “Cậu đừng sợ, chúng ta không làm chuyện gì sai trái, cứ yên tâm đợi diễn độc vũ đi, đợi điều tra xong, tôi nhất định bắt thầy cô đuổi cô ta khỏi đoàn văn công, đến lúc đó xem cô ta khóc thế nào!”
Tông Tiểu Cầm gượng gạo nở một nụ cười yếu ớt: “Ừm.” Không hiểu sao, cô ta có linh cảm chẳng lành.
Từ hôm qua đến hôm nay, dường như Thẩm Kiều Ninh đã biến thành một người khác, cô vẫn kiêu ngạo như trước nhưng không còn là kẻ sĩ diện hão mà biết cúi mình đúng lúc. Một Thẩm Kiều Ninh như vậy khiến cô ta cảm thấy rất bất an.
…
Dù cô đã gieo vào lòng mọi người mầm mống nghi ngờ Tông Tiểu Cầm nhưng tâm trạng của Thẩm Kiều Ninh vẫn không khá hơn.
Kiếp trước, cô từng được bồi dưỡng trong đội tuyển quốc gia, sau này còn tham gia tuyển chọn vị trí chính trong các đoàn múa lớn ở nước ngoài, đã chứng kiến vô số màn đấu đá, âm mưu giữa các vũ công.
Trước đây, cô luôn khinh thường những chuyện đó. Một người chỉ có lượng sức lực nhất định, nếu đặt tâm tư vào những trò này chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến sự theo đuổi nghệ thuật của họ. Cô vẫn tin rằng, một khi trái tim không còn thuần khiết thì điệu múa cũng sẽ không thể thuần khiết nữa. Chẳng ngờ rằng, sau khi sống lại, cô vẫn không thể tránh khỏi những chuyện này.
Nghĩ đến Thẩm Y Y, người đã thay nguyên chủ vào đoàn văn công quân đội, cô tự an ủi mình: Thôi vậy, đã quyết tâm sống thật tốt ở đây, những chuyện này cũng chỉ là sớm muộn mà thôi, lần này cứ coi như là luyện tập trước.
Thẩm Kiều Ninh mở tủ, lấy hộp cơm ra, cảm thấy nó nặng hơn so với tưởng tượng, cô chợt nhớ đến điều gì đó, cẩn thận mở nắp, nhìn thấy nửa hộp thịt kho tàu được xếp ngay ngắn bên trong, cuối cùng lòng cô cũng nhẹ nhõm hơn một chút.
Khi đưa cho Đổng Kiều, cô không nghĩ nhiều. Lúc anh ấy chừa lại nửa hộp cũng không cảm thấy gì nhưng bây giờ cô đột nhiên thấy rằng, quả nhiên sau khi múa xong, ăn món ngon để bổ sung năng lượng mới có thể cảm thấy vui vẻ.
Cô xách hộp cơm đến nhà ăn. Giờ vẫn chưa đến bữa tối, trong nhà ăn chỉ có nhân viên đang bận rộn, không có ai khác.
Chú Lý trong bếp trông thấy cô, niềm nở nói: “Tiểu Thẩm đến sớm thế, giờ vẫn chưa đến giờ ăn đâu.”
Thẩm Kiều Ninh giơ hộp cơm lên: “Chú ơi, có thể giúp con hâm nóng một chút không ạ?” ( truyện trên app T•Y•T )
Chú Lý mở lồng hấp đang bốc hơi nghi ngút ra xem, cười đáp: “Con may mắn đấy, vẫn có thể hâm nóng được.”
Thẩm Kiều Ninh bèn đưa phần cơm và thịt kho còn lại từ bữa trưa cho ông ấy.
Cô ngồi trong đại sảnh đợi cơm, thấy chú Lý rảnh rỗi bèn đến tám chuyện với cô: “Mấy hôm nay con ăn nhiều lắm đấy, không giảm cân nữa à?” Chú Lý ấn tượng sâu sắc với cô, làm đầu bếp ở nhà ăn bao năm, đây là lần đầu tiên ông nghe thấy có người ăn ít không phải vì thiếu tiền hay thiếu phiếu mà vì sợ béo.
Thường nói dân múa phải gầy thì lên sân khấu mới đẹp nhưng trong đoàn văn công có mấy ai không phải lên sân khấu đâu? Nếu có tiền, ai mà chẳng ăn uống thỏa thích chứ?
Nhưng chú Lý vẫn tin lời Thẩm Kiều Ninh, chẳng vì lý do nào khác, chỉ bởi vì cô gái nhỏ này đúng là xinh đẹp hơn người.
Thẩm Kiều Ninh nghe mà thấy chua xót trong lòng.
Dân múa quả thực phải kiểm soát cân nặng nhưng nguyên chủ lại vì lương tháng đều đưa cho Triệu Gia Thạch nên đành nhịn ăn nhịn uống. Cô gái nhỏ này lại có lòng tự trọng cao, chỉ nói rằng mình muốn giảm cân.
“Đúng vậy, con không giảm nữa, từ mai con phải tăng cường độ tập luyện, không ăn no thì chẳng có sức mà múa.”
Theo cô thấy, cơ thể này không những không cần giảm cân mà còn hơi suy dinh dưỡng. Nếu điều kiện cho phép, thực ra nên bồi bổ thêm.
Hiện giờ cô cao 1m62, không thấp nhưng nếu muốn đứng trên sân khấu lớn hơn trong tương lai, thậm chí mong đến bốn mươi, năm mươi tuổi vẫn không bị đào thải mà còn có thể đóng vai chính, tốt nhất cô nên cao lên đến 1m70.
Hôm qua cô đã quan sát tỉ mỉ cơ thể này, tỉ lệ rất cân đối, cũng phù hợp với yêu cầu của múa ba lê. Nếu bắt đầu ăn uống đầy đủ từ bây giờ, có lẽ cô vẫn còn có thể cao thêm. Khi ấy, múa sẽ đẹp hơn bây giờ nhiều.
Số tiền đưa cho Triệu Gia Thạch trước đây e rằng không lấy lại được nữa. Với tình hình hiện tại, cô cũng không thể đi đòi nhưng may mà tháng này mới nhận lương hôm qua, cô chưa kịp đưa cho Triệu Gia Thạch, không đủ mua đồng hồ nhưng ăn uống thì dư dả. Nếu chi tiêu hợp lý, cô còn có thể dành ra một khoản mua giày múa ba lê mũi cứng.
“Ăn nhiều tốt mà! Con cứ yên tâm, nước của huyện Song Thải chúng ta nuôi người, có béo cũng vẫn đẹp!”
Chú Lý thấy cơm đã nóng xong, bèn đứng dậy giúp cô bê ra, còn lén nhét mấy miếng củ cải vào hộp cơm của cô.
“Hôm nay là củ cải trắng hấp, con mang về nếm thử đi. Sáng mai có bánh gạo xào sợi củ cải, nhớ đến sớm nhé, trễ là hết đấy.”
Dù chỉ là chút ít nhưng đó là sự chân thành.
Thẩm Kiều Ninh cảm kích cảm ơn, xách hộp cơm rời đi.
Cô muốn yên tĩnh một mình một lát nên không quay về ký túc xá mà men theo con đường trước đoàn văn công đi về phía trước, đến một công viên nhỏ.
Công viên không có nhiều người, Thẩm Kiều Ninh tìm một đình nghỉ chân, định ngồi xuống ăn cơm. Đến nơi cô mới phát hiện, trung đoàn trưởng đã giúp đỡ cô hôm qua cũng đang ở đây.
Anh ngồi trong đình, tay cầm một tấm ảnh cũ ố vàng, thẫn thờ nhìn vào đó.
Trên gương mặt tuấn tú là vẻ u sầu, trông tâm trạng còn tệ hơn cả cô, cô nhất thời không biết nên tiến lên chào hỏi hay lặng lẽ rời đi.
Nhưng cô còn chưa kịp quyết định, đối phương đã phát hiện ra cô, nhanh chóng cất ảnh đi, không nói gì chỉ gật đầu ra hiệu rồi sải bước rời đi.
Thẩm Kiều Ninh không nghĩ nhiều, trung đoàn trưởng có địa vị cao, áp lực cũng lớn hơn cô, có nhiều chuyện phiền lòng cũng là điều bình thường.
Cô mở hộp cơm vẫn còn nóng hổi ra, cảm thấy thịt kho tàu này dường như còn thơm hơn hồi trưa. Đây là thịt lợn nuôi tự nhiên, không chất phụ gia, được những đầu bếp già nấu nướng, hương thơm này khiến người ta chảy nước miếng.
Thẩm Kiều Ninh cắn một miếng thịt, kinh ngạc vì hương vị tuyệt vời, cảm thấy Đổng Kiều để lại cho cô nửa hộp đúng là có tình có nghĩa. Rất nhanh, cô chìm đắm trong niềm vui mà món ngon mang lại, tận hưởng giây phút hiếm hoi trong ngày để thư giãn.
...
Cố Chi Yến trở về nhà khách, cẩn thận lấy tấm ảnh giấu trong lớp lót ví ra, lặng lẽ nhìn.
Đó là một bức ảnh đen trắng, trong ảnh là một bé gái tám, chín tuổi, buộc hai chùm tóc cao, mặc chiếc váy kiểu cách nhất Bắc Kinh thời bấy giờ. Trên gương mặt nhỏ nhắn là vẻ kiêu căng ngạo mạn, dù chỉ là ảnh đen trắng nhưng vẫn có thể nhìn rõ.
Trình Hựu cảm thấy phức tạp trong lòng.
Từ khi trở về từ thôn Tú Thủy, trung đoàn trưởng vẫn luôn cầm tấm ảnh này xem, không nói lời nào, lần cuối cùng trung đoàn trưởng như vậy là khi đồng đội hy sinh.
“Trung đoàn trưởng, em cũng không biết phải an ủi anh thế nào... Nhưng em nói thẳng ra nhé, anh và cô bé đó còn chưa từng gặp mặt, hai người không có tình cảm gì, giờ thế này... Cùng lắm thì bảo thủ trưởng Cố sắp xếp cho anh một cô vợ khác, anh đừng buồn nữa.”
“Vốn dĩ tôi cũng không định thực sự cưới cô ấy, chỉ là đến xem giúp chú Thẩm một chuyến thôi.”
Cố Chi Yến mệt mỏi bóp sống mũi: “Giờ tôi chỉ không biết phải nói với chú Thẩm thế nào.”
Trình Hựu không khuyên nữa, lẩm bẩm: “Anh nghĩ người ta tốt quá rồi. Nói là thủ trưởng Thẩm thương con gái nhưng nếu thực sự thương thì đâu để cô ấy xuống nông thôn thế này? Giờ thủ trưởng Thẩm còn có một cô con gái, một cậu con trai đấy, nghe tin chưa chắc đã đau lòng như anh nghĩ đâu.”
Anh ta tiến lên chỉ vào tấm ảnh: “Nhà người bình thường trước khi xuống nông thôn đều chụp ảnh kỷ niệm nhưng nhà thủ trưởng Thẩm thì sao? Ảnh của Thẩm Y Y và cậu con trai nhỏ của ông ấy nhiều không kể xiết, ảnh gia đình cũng cả mấy tấm nhưng riêng cô con gái ruột này thì chỉ có một tấm đen trắng từ bao nhiêu năm trước, thậm chí còn không thèm tô màu! Không lạ gì khi cô ấy thà xuống nông thôn cũng không ở lại! Em thấy anh cứ gửi điện báo thẳng thắn nói ra là được rồi.”
Nói xong, Trình Hựu tức tối bỏ một múi quýt vào miệng.